Bài đăng

Đã kết thúc thêm một chương nhưng không thoải mái lắm nhỉ?

Mình đã làm xong thêm một chương sách chú Nguyễn Đức Tài. Cuốn sách này viết thể loại bình luận. Dựa vào kiến thức đã có sẵn trên mạng, mình viết lại theo góc nhìn của mình, thêm ý kiến của bản thân vào. Mình viết hai bài. Lần này, mình viết trong 6 ngày. Chỉ 4000 chữ, trong 6 ngày. Chưa bao giờ mình viết chậm đến như thế. Cũng chưa bao giờ mình "nhây" như thế cả. Chưa bao giờ mà mình cần phải đi đến một nơi thật xa để xả stress căng thẳng như vậy cả. Và cũng chưa bao giờ mình để nguyên đống đồ như đống núi chả thèm động tới để lo cho bài viết đến như thế. Nhưng cuối cùng, thực sự, đến hôm nay đã làm xong. Làm xong lúc 21h 45 phút. Thực sự mình đã lười biếng đến độ cùng cực rồi đấy Cỏ à? Vừa phải thôi chớ? Thực sự mình chẳng thể tập trung được. Mình nghĩ đến nhiều người, mình phân tâm vào câu chuyện của họ. Mình dành thời gian đi ngủ, mình bị đau. Mình lo sợ quá nhiều và mình đã không bắt đầu vì quá sợ hãi việc viết. Mình cứ thỏa hiệp bản thân như vậy cho đến khi cảm thấy mệt...

Nhạt thì đã sao chứ?

Ngồi bên cạnh anh kia trên xe buýt trở về làng đại học, mình mải ngắm phố phường. Tự dựng, anh bảo, "Em nên hướng ngoại hơn nha Thảo...". Mình hiểu tại sao anh nói như vậy. Chẳng qua vì chuyến đi về Bến Tre lần này, mình hơi ít nói một chút. Không hẳn là kín tiếng. Chỉ là mình nói vừa đủ. Mình biết tên, hỏi tất cả những thông tin cần có của những bạn đi cùng chung đoàn, vẫn cười nói vui vẻ và trả lời các bạn tất cả các câu hỏi. Chỉ là, mình không thể cùng nói mấy câu chuyện và tỏ ra hăng hái hay quan tâm với các chủ đề mà các bạn đang bàn. Bởi chúng chỉ xoay quanh vấn đề học của các bạn, về chuyện làm đường, về kỉ niệm. Mình chỉ hỏi vừa đủ để biết, nghe vừa đủ để hiểu. Còn thời gian còn lại, mình dành thời gian xách máy ảnh đi chụp hình, nói chuyện với cô chú ở dưới xóm và phụ các cô nấu nướng cái gì đó. Không nói nhiều, không hẳn là ít nói. Mình thực sự không muốn cố gắng hướng ngoại làm gì. Mình thích con người của mình như thế này. Hướng nội. Một cô gái sống nội tâm. Nhạt...

Bớt yếu đuối chút đi Cỏ?

"Ở lại làm con dâu nhà chú nghen" "Ơ... dạ... con..." - Mình đứng hình vài giây, hổng biết chú nói thật hay nói chơi. Lần đầu tiên có người hỏi mình câu này, mà nhìn biểu cảm chú lại vừa nghiêm túc vừa hài hước. Mình chả biết nói gì, cười cười, "Chú cứ giỡn hoài, con còn nhỏ..." Nhà chú có duy nhất một anh con trai. Anh hơn mình hai tuổi, làm ở  một nhà máy nào đó ở tỉnh Bến Tre. Mặc dù làm ở quê, nhưng nơi anh làm việc và nhà vẫn cách xa hàng cây số, vì thế, anh vẫn ít về nhà. Nhà có đứa con trai, lại đi làm xa, cô chú cũng buồn lắm. Vậy nên, cô chú mới xây thêm phòng, cho mấy bạn sinh viên tình nguyện mùa hè xanh vào ở. Năm nay, cô chú nuôi 5 bạn sinh viên. Toàn con trai. Bạn nào cũng gọi cô chú là "Bố", là "Mẹ" cả. Thấy mình ngơ ra, cô mới nói vui, "Chú bây nói chơi đó, đứa con gái nào vào đây chơi ổng cũng hỏi làm dâu hết. Có một đứa con trai mà hỏi cưới đến chục cô dâu" (Cười). **** Ngôi nhà đầu tiên của cô Chín đón ...

Nghỉ nữa hỉ?

Nay nghỉ học. Lại nghỉ học. Hey, biết vậy sẽ không nói ra cái mục tiêu mục tiết gì hết. Im lặng làm cho rồi. Lúc nào nói cũng chả bao giờ làm được cả. Nói và làm hai việc vô cùng khác nhau, xa nhau vo cùng nếu như người làm nó không bao giờ biết kỉ luật bản thân. Dễ dàng thỏa hiệp cho bản thân thì dễ lắm, nhưng làm sao để vượt qua cám dỗ, sự ham muốn chơi bời, với cả sự lười biếng là cả vấn đề. Rất nhiều lần mình muốn bỏ cuộc. Không muốn tiếp tục công việc viết sách. Nhưng, nếu tiếp tục, mọi chuyện sẽ khác. Sẽ có vài cuốn sách được ra đời, và biết đâu kĩ năng viết sẽ tốt hơn chút thì sao? Sợ. Lười. Áp lực. Stress. Đau dạ dày. Mệt mỏi. Đau đầu. Nhiều thứ cho mình bỏ cuộc. rất nhiều lần mình đã bỏ, vậy thì làm sao đây? Không, đó là điều ai cũng dễ dàng làm được. Bỏ cuộc thì dễ lắm. Chỉ cần từ bỏ là xong, nhưng, sau cùng, mình sẽ không biết bản thân đang ở đâu. Mình đang ở đâu, nếu cứ mãi thấy khó là bỏ hả Cỏ? Tỉnh lại đi, mình chả phải là đứa giỏi giang gì, lại còn lười biếng sao? Không...

"Làn gió độc nào đã đưa em đến đây?"

Đó là câu hỏi của anh khi tôi bỗng dưng xuất hiện ở lớp học võ. Kể từ ngày tôi đi làm ở công ty viết sách và bị áp lực đè nặng đến nỗi không còn cảm thấy vui vẻ khi đến lớp học võ nữa. Thế là tôi nghỉ luôn. Còn bây giờ, tại sao lại quay lại? Lý do lớn nhất tôi trở lại có lẽ không ngoài việc tôi muốn biết bản thân có sức chịu đựng bền bỉ đến mức nào? Tôi muốn đánh cược với chính bản thân thêm một lần nữa. Liệu tôi có đủ kiên trì để có thể đi tập thường xuyên hay không? **** Thời gian này, tôi vẫn bị áp lực công việc đè nặng trên đầu. Nói tôi là một đứa ngốc nghếch cũng chả sai, tự dưng khi không đi kiếm áp lực rồi than thở? Chỉ là tôi muốn ném mình vào chút bão tố, bị quật thật nhiều, đau đớn thật đau, để xem tôi có vững vàng, có mạnh mẽ, có sống nổi trong cái thế giới ấy hay không? Thực sự tôi không khỏe. Có lẽ quá stress nên tôi lại bị cơn đau dạ dày hạnh hạ từng cơn. Tôi không thèm đi kiểm tra. Tôi biết dù kiểm tra cũng thế thôi, chẳng qua là do tâm bệnh nên sinh ra bệnh. Việc của...

Anh là ai?

Hạ mới vừa xem một MV có tên Anh là ai. Chị diễn viên xinh, hát hay. Tuy nhiên, cốt truyện của MV thì.... Một câu hỏi xuyên suốt, "Anh là ai?". Tại sao anh lại làm cô gái đau khổ? Tại sao anh lại làm cô gái vui vẻ? Và hàng tá những lý do khác? Nhưng sau cùng, nhân vật anh chẳng xuất hiện. Đếch hiểu gì. Đó chính là cảm xúc của Hạ khi xem MV này. Ủa, anh là ai? Hạ tự hỏi, có biết bao nhiêu người anh đã, đang và sẽ xuất hiện trong đời Hạ, vậy ai sẽ là "Anh" của cô? Ai sẽ là người "Anh" đó? Ai sẽ người cô để tên tin nhắn là "Anh". Ai sẽ là người cô gọi trong tất cả sự vụ liên quan đến cuộc đời cô đây? Ai sẽ là người cô luôn nghĩ đến trong khoảng thời gian trong ngày nhỉ? Hạ chợt lo lắng. Nếu như có một "Anh", cô có hạnh phúc hay không? Còn ngược lại, cô có hạnh phúc không? *** 2 năm kể từ ngày chia tay, Hạ không quen ai. Không ai theo đuổi, cũng không thèm theo đuổi ai. Hạ đi làm. Hạ tìm niềm vui trong công việc viết. Hạ đi viết bài ch...

Ủa, con không đi chơi hả con?...

- Về quê sao không đi đâu hết con - Dạ, con ở nhà cũng vui mà ba...                                                                                   **** Ngày đầu về nhà, ngày thứ hai, rồi ngày thứ ba, Hạ bắt đầu cảm thấy hình như mình đã khá quen thuộc với mấy lọ mắm muối rồi. Hạ nấu ăn từ lớp 7. Lúc đó má đi làm về trễ, đói bụng quá, Hạ xuống nhen lửa, nấu cơm, rồi nấu nồi canh rau ngót. Nêm nếm theo quán tính, cộng với chút trí nhớ "cá vàng" của nó, món canh không tệ lắm. Mỗi lần má nấu, Hạ thường xuống nhìn, đợi, với cả ăn vụng. Hình như ánh mắt của Hạ biết ánh lên sự "đói bụng". Lúc đói, sẽ hiên lên cả trên đó, nên má chả cần hỏi, thấy ánh mắt nó là mở nồi, lấy đũa gắp cho nó miếng thịt bé tí. hihi. Ngon tuyệt vời luôn. Hạ cứ nấu ăn qua các năm học cấp 2, cấp 3 như thế. Rồi ...