Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 11 21, 2025

Mình không mong ước gì nữa

Hôm bữa mình không cầu xin gì hết khi đứng trước bàn thờ của Ngoại. Kỳ lạ thay là giờ, mặc dù chẳng có tiền, chẳng có người yêu cũng chẳng có ai kề bên như trước, nhưng mình cũng không ham muốn hay có bất kỳ khao khát nào.  Chẳng cần tiền nữa, chẳng cần có người yêu, cũng chẳng cần được công nhận hay giàu có nữa.... Mình chỉ muốn tìm một công việc, dốc hết sức mình để làm nó, rồi trở về nhà. Ăn cơm, ngồi ngắm mấy con mèo đi ngủ. Vậy thôi, là đủ cho một ngày của mình rồi. Mất ngủ cũng được, giờ mình không thể ngủ được thì thôi đành vậy. Lúc sáng phỏng vấn mình còn định nói luôn với anh chị chủ là em không cần người yêu đâu anh chị ơi. Em chỉ cần một công việc, có nơi để đến làm, xong rồi về là em mừng rồi. Em sống đơn giản lắm. Chỉ cần ngày đủ ba bát cơm, có chốn ở, sống thanh nhàn bên cỏ cây hoa lá và những con mèo đến già. Một cuộc sống em ước mong là không cần phải cố gắng làm hài lòng người khác, được sống theo ý nguyện của mình em. Được chăm sóc tóc, gội đầu, đón nắng sớm, đi b...