Tối đó, mình mặc cái áo nhàu nhĩ, gương mặt mệt mỏi lê lết vào quán ăn
Có những ngày mình thấy sao mà mình tê liệt và thảm hại đến thế. Nhưng mà biết sao được, mình vẫn phải làm tiếp thôi. Kênh lúc đó đang có dấu hiệu tăng trưởng, cũng có view rồi. Mình thì ngày càng khô khốc. Đau lưng, rong kinh, mất ngủ. Nhiều bệnh quá, mình hổng nhớ. Nhưng mà ráng gồng thôi. Thèm ăn một bữa tôm luộc quá, mà tiếc tiền quá. Không dám ăn. Sợ lắm. Sợ những ngày cuối tháng không còn tiền, phải đi mượn quanh. Khi mình còn nghèo, mọi thứ thật khó khăn hơn.