Chị ơi.... sao chị không về...
Mình không có anh chị. Từ lúc đẻ ra mình đã biết đây là một bất hạnh lớn nhất trần đời. Nhưng, chắc do trời thương nên mình vẫn có những người anh chị họ để bù đắp tình cảm. Chị là một trong số những người chị họ mà tự bao giờ mình đã coi trọng và đặt vị trí chẳng khác nào Chị Hai. Chị ở với nhà mình từ năm nào mình chả biết. Có thể do lúc đó mình chưa sinh ra. Mình chỉ nhớ chị bảo hồi đó, mẹ chị, là cô của mình, sinh được một cặp song sinh. Nhưng do không đủ điều kiện để nuôi hai đứa, nên cô mới gửi một chị đến nhà mình. Nhưng, nhà mình hồi đó cũng chẳng khấm khá gì. Lớn lên được năm, sáu tuổi, chị lại theo bà nội mình cắp rổ đi bán rau. À, mình quên kể. Hồi xưa ơi là xưa, ông ngoại mình trồng nguyên một vườn rau rộng lớn. Đất ở quê rộng lắm. Làm gì cho hết, chả trồng rau thì trồng gì. Thế là, bà nội mình sáng nào cũng dậy thật sớm. Chắc khoảng 4h gì đó, rồi đi cắt rau ra, xếp thành bó ngay ngắn, gọi chị dậy và cắp rổ đi chợ. Ngày xưa người ta toàn đi bộ cả thôi. Mà chợ lai xa nhà m...