Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 6 1, 2025

Sáng nay, mình đi bộ trong nắng

 Hổng biết phải diễn tả cái sự sung sướng này như thế nào nữa. Chỉ là mình thấy nắng nó chảy dài trên tóc mình, khi mình đi bộ trên con đường cỏ mọc hai bên. Lúc đi lên thì nắng táp vô mặt, còn quay đầu về lại thì gió lay nhẹ tóc mình. Mình xả tóc ra cho gió thổi bay tóc. Ôi, cái cảm giác đi bộ mà gió nó nhẹ nhàng thoa lên tóc cuốn đi những muộn phiền, cuốn đi lấy nỗi niềm bâng khuâng cũ. Chỉ biết là mình sẽ không thể nào, không thể nào ngưng sự hạnh phúc vỡ òa trong mình. Điện thoại mình cùi, không có chụp hay ghi lại bất cứ cái gì. Mình chỉ nhớ những cảm giác hạnh phúc khi đi bộ trong nắng vậy thôi à. Thích lắm ó.

Một ngày chủ nhật thật xanh mát

 Hôm qua, mình đã có một ngày chủ nhật thật xanh. Không biết sao nữa. Mình dậy trễ lắm. Chắc lúc đó tầm khoảng 8h kém, mình dậy ăn sáng bún má nấu rồi đi lên trên nhà. Chải tóc, thoa kem chống nắng và đi lên nói chuyện với em gái. Má bổ quả dưa ra, xong mình ăn dưa hấu. Tầm 1 phần tư quả, cũng ít nhỉ? Á, mình quên, ăn sáng xong mình uống thuốc. Nay mình uống hết thuốc bột rồi, giờ chuyển qua thuốc viên. Lúc đầu nó đắng và kinh lắm. Màu đen đục ngầu như thuốc độc ấy, nhưng mình vẫn cố gắng uống. Lúc nào mình cũng cố gắng uống đại, vì chỉ biết đây là cách duy nhất hết bệnh. Và thật biết ơn ông Nội, biết ơn Tổ Tiên, biết ơn má và chính mình. Hôm qua, chủ nhật mình đã hết bệnh rồi. Huhu. Mình muốn khóc. Sáng mình chạy ra thông báo tin vui với má. Mình ăn 5 miếng dưa hấu, má nói "Á trời, sao nay Bủm ăn dữ rứa trời!?". Tại con vui á má. Con hết bệnh rồi má ơi. huhu. 1 tháng trời mang băng vệ sinh. Khổ ơi là khổ. Ê, mà bữa nay mình ăn xong cái mình lặt rau muống. Rồi tám chuyện với ...