Bài đăng

Mình không ngủ được nữa rồi huhu

 Mình nhớ tên người yêu cũ. Mình thấy buồn lắm. Đau đớn và vụn vỡ. Mình không nghĩ có một ngày mình lại bị như vầy. Người ta chỉ coi mình là bạn, vậy mà mình cứ ngỡ họ yêu mình cơ chứ? Thật đau quá đi. Họ đâu biết, mình yêu họ đến nhường nào, còn dẫn về ra mắt gia đình, bạn thân nữa. Mình còn kể cho con bạn thân nghe nữa. Rất ít khi nào mình kể chuyện yêu đương cho bạn thân. Vậy mà, huhu, mình đau quá đi. Họ im lặng khi mình hỏi họ có mình trong tương lai không? Họ im lặng cũng ngầm bảo rằng là không. Họ không nói gì, khi mình bảo sẽ về nhà. Về Đà Nẵng. Ừ, mình cũng ừ. Mình đau lắm. Đêm đó mình khóc, và thực ra bây chừ mình cũng khóc. Mình cảm nhận, việc mình ở lại hay rời đi, cũng chẳng quan trọng với họ. Và vị trí của mình thực ra cũng chỉ là một người bạn qua đường. haha. Nực cười nhỉ? Mình nhìn thoáng qua có vẻ là không yêu họ cho lắm, nhưng trái tim mình đã thắt lại khi nghe họ nói rằng, chỉ giới thiệu rằng họ là bạn bè của mình với ba mẹ. Bạn bè mà đòi ngủ chung giường? Kiểu ...

Em cứ viết hết ra đi Thảo

 Bữa nọ, ngồi rảnh vì khách ế quá, mình mới tâm sự với các anh chị trong tiệm. Anh Cheo mới bảo mình "Thảo à, anh nghĩ em nên viết hết ra. Những cảm xúc của em á, nếu không thể chịu nổi, cứ viết nhật ký cũng được. Rồi sắp xếp chúng, kiểu như tâm sự với chính mình á". "Dạ thôi, em nghĩ cách đó cũng khó lắm anh à. Em sợ... người ta đọc được nghĩ em yếu đuối này kia..." "Mi cứ sợ sợ mãi. Em cứ sợ người khác nghĩ gì về mình, rồi chính em lại người tổn thương nhất á bé!... Mi phải tập cách sống kệ đi. Kệ đại đại đi!" Mình thở dài. Thật sự rất nhiều lần, mình đã định viết. Nhưng mà mình không thể đủ dũng khí để viết ra nữa. Mình sợ việc ai đó lỡ đọc những cảm xúc của mình rồi họ bị cuốn theo. Hay họ sẽ chê bai mình yếu đuối. Á mà bây chừ, mình cũng chẳng có liên lạc với ai nữa. Nên là cũng không sao nhỉ? Đúng rồi. ngày xưa còn sợ ông người yêu đọc được những cảm xúc này, chứ còn bây giờ, mình thoải mái rồi. Mình có thể viết ra những cảm xúc này mà không còn phải...

Không, mình phải cố gắng giãy giụa tiến lên

 Mình không thể yếu đuối thế này. Sao đâu, có gì mà khổ? Mình sẽ tiếp tục cố gắng dành dụm tiền mua đất xây một ngôi nhà cho chính mình. Nơi đó, mình có thể tự do ngủ trong đó. Một mình mình với mấy con mèo. Sống tới già. Rồi đi làm ở Phố Cổ, sáng đi chiều tối về cho mèo ăn. Mình sẽ không lấy chồng, không yêu đương hay đẻ con gì hết. Mình chỉ muốn kiếm tiền, đủ tiền để xây nhà và xây một khu vườn. Nơi đó, mình sẽ trồng hoa. Mình muốn làm những điều đó. Mình không muốn chết quá sớm thế này. Mình vẫn muốn sống. Mình sẽ cố gắng chịu đựng nỗi mất ngủ này. Mình sẽ vươt qua nó. Không sao hết. Mình sẽ uống thuốc ngủ. Mình sẽ cố gắng làm nhiều việc hơn để buồn ngủ. Cố lên. Thảo ơi.

Nội ơi, con mệt quá Nội ơi....

 Nội ơi, hay Nội cho con đi theo với Nội.... Nếu con chết đi, con có được thanh thản hơn không Nội. Chứ con mệt quá Nội à. Con thực sự mệt rồi

27 năm rồi, mình đã chịu đựng đủ rồi!

 Mình mệt lắm rồi á. Kiểu như mình đã phải chịu đựng cái căn bệnh này lâu lắm rồi. Sao mình phải sống thế này? Sao mình phải chịu đựng những điều này? Sao mấy con người kia họ lại độc ác đến thế? Sao cuộc đời của mình phải khổ đến thế này chứ? Mình mệt mỏi lắm á. Mấy năm cuộc đời mình sống, có năm nào mình cảm nhận được tình cảm thật lòng của ai trên đời này chưa? Cái gì mà gia đình, cái gì mà yêu thương... Mình chỉ toàn nhận được sự so sánh, mắng chửi, xỉa xói, nói mình vô dụng, nói mình chẳng bằng người này người kia. Dù mình đã cố gắng hết sức có thể nhưng mình không thể nào làm được gì bằng họ. Xong còn bảo là cho mình ăn học này kia cũng uổng công. huhuhuhuhu Nhưng mà, nhưng mà mấy năm đèn sách của mình khổ lắm á. Mình khổ lắm á. Mình cũng vất vả ở Sài Gòn lắm á. Mình cũng đã khổ sở mới quên dược mấy người yêu cũ đó. Mình đã chết đi sống lại đứng ở con đường ấy, bị người ta phũ phàng ra làm sao. Mình đã đau đến mức muốn xỉu. Mình mới đọc lại những dòng tin mình nhắn cho những ...

Nội ơi, con muốn chết quá đi

 Nội ơi, ngày con về nhà này á. Con chỉ toàn nghe những lời xỉa xói và mỉa mai thôi Nội ơi. Khi con nói về tiền tích góp của mình, ba mẹ bảo người này người kia kiếm được 300 triệu tiền, còn mua đồ ăn cho gia đình.... Con thấy buồn lắm Nội à. Con khổ quá Nội ơi.... Con đã khổ sở lắm mới kiếm được công việc như thế này. Con mới kiếm được ít tiền. Con không dám tiêu một đồng nào, không dám mua một bộ độ mới. Dù quần áo con mặc ở nhà rách hết. Xong rồi bây giờ, ba mẹ nói con góp tiền làm đám cưới con em mà chẳng hề hỏi ý kiến của con. Họ coi con là cái gì trong cái nhà này vậy trời? Người đến trả nghiệp cho cái nhà này ha? Hay là cái gì đây? Sao con vừa phải chịu đựng cơn mất ngủ do hai con người kia gây ra mỗi đêm? Mà còn phải nai lưng ra đi làm, tiết kiệm đổ vàng cho hai người đó, rồi còn phải chi tiền cho cái đám cưới của hai người đó? Con mệt mỏi quá Nội ơi? Bao giờ con mới hết khổ đây Nội. Bao giờ con mới hạnh phúc đây ạ? Sao đời con cứ khổ miết thế này? Sao con khổ quài thế này ...

Mình mệt mỏi quá à

 Không biết khi nào mình mới hết khổ nữa? 10h 50, ngủ trong căn nhà của chính mình mà không ngủ được. Vì con em dẫn thằng bồ về nhà ngủ, nhà mình không có phòng chia ngăn. Giường kế nhau, hai người đó thì thầm gì mình nghe hết. Mình chỉ muốn ngủ nhưng không ngủ được. Mình mệt lắm. Hai năm, mình chạy vô Sài Gòn, vì... Mình cảm thấy uất ức lắm. Vì mình mất ngủ, do ba mẹ không tách phòng riêng cho mình là một. Hai là vì khi mình bảo là không ngủ được, do con em ồn ào với thằng kia. Thì ba mẹ không ai bảo vệ hay nói gì con em hết. Dù hai người kia chưa cưới nhau, nhưng ba mình vẫn cho phép em mình dẫn thằng kia về nhà mình ngủ. Mình cảm thấy mệt mỏi lắm á. Mình đã mất ngủ mấy năm nay rồi. Ở trong cái gia đình chẳng có ai tôn trọng, coi thường. Mình chẳng muốn ở. Chẳng qua vì mình không có tiền, nên mình phải nhẫn nhục chịu đựng trong cái gia đình như thế này. Mình thực sự cảm thấy rất mệt mỏi và bực bội kinh khủng. Tại sao mình phải chịu đựng nỗi khổ sở như thế này? Tại sao mình không ...