Bài đăng

Mình lại rơi vào trạng thái bất an này rồi

 Tỉnh dậy sau cơn mơ, mình chỉ muốn bật dậy thôi vì quá mệt. Nằm ngủ mình mơ thấy nhỏ chung chỗ làm, rồi mơ thấy mấy đứa học cấp 2, mình áp lực quá. Ước chi mình có thể đừng rơi vào trạng thái bất an này. May mắn là mình có blog này để giãi bày tâm sự. Chứ không mình chết mất thôi. Cái cảm giác này, nó mệt mỏi lắm á. Khi mà những người bạn đồng trang lứa và người cùng chỗ làm nữa. Mình thấy mệt kinh khủng khiếp. Đi làm thì mình phải cố gắng nghe hiểu tiếng Anh mà mình vẫn chưa học xong từ vựng nữa. Kiểu nghe được chữ được không, còn nhiều chuyện khác. Như chuyện quần áo, dù cho mình có mặc đồ xinh đẹp thì mình vẫn cảm thấy tự ti ấy. Rồi cho dù mình có cố gắng thế này thế kia, mình vẫn bị cái cảm giác là người vô dụng ấy. Mình buồn và mệt mỏi lắm luôn. Chỉ muốn được thoải mái sống những ngày bình thường. Muốn được đi làm, rồi về nhà chơi với mèo, muốn được nghe bản nhạc yêu thích, muốn được học đàn rồi nhâm nhi tách trà. Mình muốn sống một cuộc đời thật vui vẻ. Mỗi ngày đi làm công ...

Tận hưởng những điều hạnh phúc trong hôm nay

 Mình dậy muộn hơn thường ngày, vì hôm nay không có lịch đi làm. Chiên cơm cho ba, ăn sáng và nấu nướng xong xuôi, mình nằm trên võng đọc sách. Một cuốn sách cũ, đã bị mối ăn một ít ở góc trang, trên và dưới, nhưng nội dung vẫn có thể đọc được. Mình đu đưa qua lại và ngẫm nghĩ những câu chuyện trong đó. Và thế là, mình muốn viết ra những suy nghĩ về những câu chuyện đó. Mình nhớ có 1 câu chuyện thế này. Một ông lão nọ có bình rượu quý chưng cất nhiều năm. Tuy nhiên, mỗi khi có khách quý, ông lại không nỡ mang ra mời. Lần đầu tiên, là một người thân quen họ hàng, ông nghĩ rằng, "Họ có xứng đáng để thưởng thức vị rượu này hông?". Lần thứ hai, lại là một quan chức nhà nước, ông cũng bảo: "Vị quan chức này có xứng đáng với vị rượu này không?". Lần thứ ba, lại là một vị hoàng tử, ông cũng nghĩ câu tương tự. Nhưng lần nào, ông cũng đều không dám mang ra dùng bình rượu quý đó. Nhiều năm sau, ông qua đời. Họ hàng đem hết tất cả rượu trong nhà ra uống và họ đều không hay rằn...

Tối qua mình nhớ hắn, sáng nay cũng vậy

 Đây thực sự là cảm giác thất tình sao? Là nhớ một người mà không gặp được họ? Quao, cuối cùng thì mình cũng nếm trải cảm giác này rồi. Thực ra lúc mới chia tay, mình chẳng có cảm xúc đau đớn gì hết. Mình về nhà, ăn cua và sống một cuộc đời chill chưa từng thấy. Cách vài tháng, mình lại được cùng nhỏ bạn thân đi ngao du khắp nơi. Thế là, mình bỗng nhiên quên bắng chuyện chia tay kia. Có lúc, mình còn quên đi hình ảnh của người yêu cũ, gương mặt của anh ra sao, mình thực sự không nhớ nổi. Vì tính mình rất dễ quên, nếu mà không gặp một thời gian, mình thực sự sẽ xóa sạch gương mặt á. Mình cũng cố gắng nhớ lại đường nét nhưng thực sự là không tài nào nhớ nổi. Các anh người yêu cũ trước đó cũng chẳng nhớ nổi luôn. Còn bây giờ, tự nhiên sáng nay 4h sáng mình tỉnh giấc. Nỗi nhớ tràn về. Mình đau đớn vì nhớ lại từng khoảnh khắc mình gặp hắn, đi chơi với hắn ở công viên, cùng hắn trò chuyện. Những kỷ niệm chợt ùa về. Mình sợ xỉu. Thực sự không ngờ một ngày mình lại bị thất tình như thế này...

Hôm nay mình đi ăn cơm chay

 Hôm nay mình đi ăn cơm chay với nhỏ đồng nghiệp. Câu chuyện cũng bình thường như mọi ngày thôi. Chỉ là, mọi ngày tụi mình đi ăn bún ở cái ngõ hẻm đó. Và nay tụi mình đi ăn cơm chay, thì đi ngang qua cô bán bún hỏi "Ăn bún hả con!". Xong hai đứa bảo "Dạ... tụi con..."... rồi bỏ chạy y như là ăn trộm, làm điều gì sai trái vậy á. Kiểu như tính mình á, là hay ăn một món trong thời gian dài. Nhưng mà, hôm nay, mình muốn đổi một hôm. Tự nhiên thấy có lỗi với cô bán bún ghê. Hai đứa mặc áo dài nữa (vì đồng phục của tụi mình là áo dài), nên là cô bán bún nhìn là biết khách quen liền à. Cô kêu quá trời kêu mà hai đứa chạy vội. Đau bụng dễ sợ. Thật sự kể lại câu chuyện này mình đang cười muốn xỉu. Chưa hết, mình đi ăn cơm chay ở chỗ quán chay cũng có vài chuyện hài để kể. Vào thì mình hỏi cô bán cơm là "Cô ơi, cơm này được chọn mấy món?" - "Mấy món cũng được con!". - "Dạ quao đã dị cô, vậy chọn hết tất cả luôn được hả cô!" - "Ừ, chọn nhiều ...

Ngày thứ mấy rồi nhỉ?

 Hôm nay là ngày thứ mấy rồi, mình không biết nữa. Tỉnh dậy sau cơn ngủ, mở điện thoại lên thấy chị quản lý nhắc nhở rất nhiều trong nhóm, hồi hộp nhắn lại. Cái cảm xúc lại sao giống hồi còn làm ở chỗ cũ, bị chị Sếp chửi ha? Chợt nhận ra, dù có thất tình cũng phải sống thực tế rồi. Vẫn phải đi làm, vẫn phải cố gắng ăn uống đầy đủ. Hồi mình dậy là 10h thì phải, ăn trưa luôn, rồi vào nằm lướt tiktok, xong mình nghe nhạc, đọc sách. Nhìn lại 1 năm qua, mình đã sống như nào nhỉ? Mình đi làm, xong cuối tuần, mình sẽ đi tắm biển, rảnh rỗi nghỉ nhiều, mình đi Huế, Đà Lạt với nhỏ bạn. Còn giờ, mình đi bán hàng ở phố cổ. Làm xong mình về nhà coi phim. Quá nhiều phim hay mình coi không kịp. Diễn viên quá đẹp, mình phải dậy sớm 2h sáng cày tới lúc đi làm là 8h sáng đi làm. Quá đã luôn. Mình còn không có thời gian chơi game Liên Quân. Mình cũng muốn chơi mà dạo này ít thời gian quá. Mình bận xem phim với lướt tiktok mất tiêu. Đi làm thì dạo này mình bị chị Quản lý chửi cũng hơi nhiều. Do mình l...

Mình nên viết sao đây nhỉ?

 Hôm nay, mình đi làm, mắt mình buồn đến nỗi nó hiện ra những giọt nước mắt long lanh. Vì người yêu cũ của mình có bồ rồi. Vui ghê. Cuối cùng họ cũng có bồ rồi. Mình nghe tin xong, mình vui lắm á. Mình mất ngủ tới 2h sáng vì mình thấy vui quá. Mình vui đến nỗi mà mình thẫn thờ suýt nữa bị xe tông. Xong rồi lúc đứng tính tiền, mắt mình đỏ hoe, bạn cùng chỗ làm hỏi mình có chuyện gì mà khóc thế. Mình bảo mình vừa mới ngáp xong nên vậy thôi. Vui quá trời luôn á. Trái tim mình lại vỡ đôi, kiểu nó vui quá đến độ mà mình không biết diễn tả thế nào. Mình ăn không nổi cơm luôn. Mẹ luộc cua, nấu mực và tôm cho mình ăn, nhưng mình nuốt không trôi? Ủa, bình thường mình ăn ngon lắm mà ta. huhu. Mình vui lắm luôn á, sao mà nước mắt mình cứ trào ra mãi thế này. Chết mất thôi, mình không thể kìm nén niềm vui lại được rồi huhu. Chắc mình sẽ không yêu ai nữa. Mình cũng không tin trên đời này có cái gọi là tình yêu nữa. Ừ. Vì mình có được yêu thật lòng đâu mà biết.  Làm sao vượt qua đây. Chắc m...

Mình không ngủ được nữa rồi huhu

 Mình nhớ tên người yêu cũ. Mình thấy buồn lắm. Đau đớn và vụn vỡ. Mình không nghĩ có một ngày mình lại bị như vầy. Người ta chỉ coi mình là bạn, vậy mà mình cứ ngỡ họ yêu mình cơ chứ? Thật đau quá đi. Họ đâu biết, mình yêu họ đến nhường nào, còn dẫn về ra mắt gia đình, bạn thân nữa. Mình còn kể cho con bạn thân nghe nữa. Rất ít khi nào mình kể chuyện yêu đương cho bạn thân. Vậy mà, huhu, mình đau quá đi. Họ im lặng khi mình hỏi họ có mình trong tương lai không? Họ im lặng cũng ngầm bảo rằng là không. Họ không nói gì, khi mình bảo sẽ về nhà. Về Đà Nẵng. Ừ, mình cũng ừ. Mình đau lắm. Đêm đó mình khóc, và thực ra bây chừ mình cũng khóc. Mình cảm nhận, việc mình ở lại hay rời đi, cũng chẳng quan trọng với họ. Và vị trí của mình thực ra cũng chỉ là một người bạn qua đường. haha. Nực cười nhỉ? Mình nhìn thoáng qua có vẻ là không yêu họ cho lắm, nhưng trái tim mình đã thắt lại khi nghe họ nói rằng, chỉ giới thiệu rằng họ là bạn bè của mình với ba mẹ. Bạn bè mà đòi ngủ chung giường? Kiểu ...