Em cứ viết hết ra đi Thảo
Bữa nọ, ngồi rảnh vì khách ế quá, mình mới tâm sự với các anh chị trong tiệm. Anh Cheo mới bảo mình "Thảo à, anh nghĩ em nên viết hết ra. Những cảm xúc của em á, nếu không thể chịu nổi, cứ viết nhật ký cũng được. Rồi sắp xếp chúng, kiểu như tâm sự với chính mình á". "Dạ thôi, em nghĩ cách đó cũng khó lắm anh à. Em sợ... người ta đọc được nghĩ em yếu đuối này kia..." "Mi cứ sợ sợ mãi. Em cứ sợ người khác nghĩ gì về mình, rồi chính em lại người tổn thương nhất á bé!... Mi phải tập cách sống kệ đi. Kệ đại đại đi!" Mình thở dài. Thật sự rất nhiều lần, mình đã định viết. Nhưng mà mình không thể đủ dũng khí để viết ra nữa. Mình sợ việc ai đó lỡ đọc những cảm xúc của mình rồi họ bị cuốn theo. Hay họ sẽ chê bai mình yếu đuối. Á mà bây chừ, mình cũng chẳng có liên lạc với ai nữa. Nên là cũng không sao nhỉ? Đúng rồi. ngày xưa còn sợ ông người yêu đọc được những cảm xúc này, chứ còn bây giờ, mình thoải mái rồi. Mình có thể viết ra những cảm xúc này mà không còn phải...