Huhu nhớ quá đi
Chiều hôm nay là thứ bảy, nhà mình đám giỗ tất niên nên mình xin nghỉ. Và chiều nay mình được viết. Lâu lắm rồi, mình mới mở máy tính, được viết và gõ đôi dòng thế này, mình xúc động quá. Trước đây, ngày nào mình cũng viết. Vì đó là công việc, còn hôm nay mình mới được viết nên mình thấy vui lắm. Vui kinh khủng. Thực sự rất hạnh phúc. Và mình muốn viết nhật ký về 3 tháng mình làm bán hàng ở Phố Cổ... Đây là những dòng mình viết vội trên điện thoại... .... Mình cứ đi làm, xong mình về nhà ăn cơm, rồi đi ngủ, đến sáng mai lại đi làm tiếp. Cái vòng lặp như thế đến cuối cuộc đời. Và mình cũng nói với ba mẹ là mình sẽ nghèo khổ và cô độc đến già rồi nên đừng nói mình kết hôn hay kiếm người yêu nữa. Vì mình không biết nấu cơm, không giỏi việc nhà, ngu đần nên mình muốn sống một mình tới già rồi chết đi. Cô độc với mình chẳng còn đáng sợ nữa, đáng sợ là trong túi không có đồng nào mà bệnh thì vẫn chưa khỏi. Mình vẫn còn phải uống thuốc bắc do bị rong kinh. Mình thấy rợn người và ám ảnh m...