Bài đăng

Những ngày bán hàng khó khăn vô cùng

 Thực sự mình phải đứng trước những người xa lạ, họ nói thứ ngôn ngữ mình không hiểu, rồi phải tính tiền, trả lại họ. Gói hàng rồi nói chuyện khiến mình cảm thấy rất mệt mỏi. Còn bị chị quản lý nói, bị những người đồng nghiệp nói này kia, cười nhạo, khinh bỉ. Mình cảm thấy áp lực kinh khủng. Tối nào về mình cũng 12h mới xong tắm rửa ăn uống. Vì 10h mới về tới nhà, ăn cơm 11, 12h mới xong. Mệt quá, áp lực dữ lắm, mà không còn sức than với ai. Cả điện thoại mình cũng không cầm tới. Ngày lướt điện thoại chỉ có vài phút. Thực sự là nó không dễ. Vì mình không biết nói tiếng Anh, càng chậm chạp vì không lanh lẹ, và không khéo tay nữa. Mình không có điểm mạnh gì hết. Toàn điểm yếu. "Em làm như thế này chỗ khác họ đuổi lâu rồi!" "Chị đừng làm như vậy, làm vậy bla bla...." Ngày nào cũng nghe những câu nói đó. Mình buồn kinh khủng. Rồi khách hỏi 100 câu, mình chẳng đáp được 100 câu. Mình muốn nghỉ việc, mình không muốn đi làm nữa. Không muốn tới cái chỗ đó nữa. huhu. Nhưng mì...

Một tuần bán hàng ở phố cổ

 Tập nói Tiếng Anh gần 3 ngày, mình mới tự tin nói được vài câu giới thiệu. Mấy hôm nay cứ nghe trong vô vọng. Mới mở bán nhưng trộm vía khách vô cũng khá, nên mình được nghe tiếng Anh nhiều lắm. Có điều mình không hiểu họ nói gì hết. Mình chỉ cố gắng nghe được gì thì nói đấy thôi à. Và mình phải nhờ những bạn khác phụ chứ không hiểu chi cả. huhu. Hôm nay mình sell được hai món hàng, mình thấy vui ơi là vui. 

Mình còn nỗi đau nào chưa qua đâu nhỉ?

Mình viết bài này vì mình đã trải qua đêm thức trắng. Hiện tại mình ngưng uống thuốc ngủ, vì mình sợ căn bệnh ung thư sẽ tới nhanh hơn. Mình cũng không mong đợi gì nữa, kiểu như cuộc sống của mình đó giờ cũng te tua, chẳng có ngày nào là hạnh phúc nên dù cho có xuống đáy vực nữa thì cũng bình thường à. Mình mất ngủ nữa rồi. Làm việc tới 10h đêm mới về tới nhà, thức trắng tới sáng, sức khỏe mình kiệt quệ dần. Tiền hết sạch, mượn số nợ cũng tăng dần rồi. Nhưng mình chẳng còn sợ hết tiền nữa. Vì đâu có tiền đâu mà sợ hết. Mình cũng chẳng cần có người yêu nữa. Hhaa. Làm gì có ai yêu mình đâu mà cần? hahaha. Mình thấy mắc cười nhất là lúc trước mình cứ tưởng chỉ cần mình yêu họ là họ yêu mình? Hhaha. Ừ, đúng là ấu trĩ. Giờ mình chỉ cảm thấy thương chính mình quá à. Mình thương bản thân vì phải đã trải qua rất nhiều đau khổ. Cả thân xác lẫn tinh thần mình đều đau đớn, từ lúc nhỏ đến đến bây giờ. Chưa bao giờ mình không khóc. Nhưng hiện tại mình nghĩ mình cần phải đi nằm để nghỉ ngơi. Dù khôn...

huhuhuhuhu

Mình kiếm không ra cái bài đó với từ khóa tiếng Hàn đó. Mình sợ hãi quá à. Huhu. Marketing nhà hàng thì mình làm mãi mấy tiếng đồng hồ mà không xong 1 file tổng hợp bài viết. Còn cái bên quà lưu niệm cần tiếng Anh để truyền tải câu chuyện cho khách thì mình không biết. Huhu. Mình làm sao đây, mình sợ hãi quá. Tối mình nằm mơ mình bị hãm hiếp xong bị chặt xác. Mình áp lực lắm.  Huhu. Trở về nhà sao mà khổ thế này. Mình khổ sở với công việc quá đi. Mình không thể cứ như thế này mãi. Nhưng thực sự là mình lực bất tòng tâm á. Minh cố gắng lắm. Mấy ngày nay mình cố gắng làm file kia mấy tiếng luôn á Từ sáng sớm đến chiều tối. Nhưng mà, huhu vẫn sai. Mình áp lực lắm á. Còn ít bữa đi bán hàng lưu niệm nữa. Mình sợ quá à. Mình không nghe được, mình không hiểu Tiếng Anh á. Chắc mình phải nói với chị thôi. Nhắn sớm để chị kiếm người chứ. 

Chắc hổng làm marketing nữa đâu huhu mệt quá đi

Đã 2 ngày rồi, mình vẫn còn đang ngâm cứu cái đối thủ nhà hàng. Hôm qua mình làm sai và tới 11h 48 mình mới phát hiện sai nên mình làm lại. Thế là giờ chỉ còn 1 ngày nữa. Bữa nay nộp cho chị sếp thì lại không ok cho xem. Mình cảm thấy khó khăn muôn trùng luôn á. Mệt mỏi kinh khủng. Chẳng biết làm sao mà có thể vượt qua được nữa. Mệt quá chừng đi. Ngày xưa mình cũng khổ như này, nhưng mà mình làm ở văn phòng, ko có ngủ được. Còn ở nhà mình làm một tí ngả lưng ngủ là mấy tiếng sau mình mới dậy. Như hôm qua, mình ngủ quên, thế là tối ngồi làm rị mọ làm. Nhưng mà làm không kịp á. Nói chung là mình cảm thấy mình làm sai và chậm nữa. Mình cảm thấy rất bất lực khi bước vào một địa hạt mà mình chẳng có tí kiến thức nào như thế này. Mà thực ra bình thường mình chẳng có kiến thức gì cả. Cơ bản nhất vẫn không biết thì mình cảm thấy bản thân thiệt là tệ quá đi huhu. Áp lực quá. Tối qua mình nằm mơ thấy Nội. Cảm thấy nhẹ nhõm quá. Hay là mình cứ đi bán hàng như thế thôi. Nhưng mà bây chừ yêu cầu bá...

Mình mất ngủ tới sáng nữa rồi, mệt quá đi

 Mình mêt quá đi. Mệt thở không nổi luôn á. Ước gì có thuốc ngủ. Cho mình uống vào là mình đi ngủ được. Giờ mình sợ nhất là 12h lên giường nằm tới sáng. Mình đã đối diện với cơn buồn ngủ như này mấy năm nay rồi. Thực sự là rất mệt mỏi luôn á. Cứ 12h nằm xuống là hàng triệu suy nghĩ bủa vây đầu óc mình. Không ngừng lại được. Bật nhạc cũng chỉ ngừng vài giây, còn lại nó vẫn cứ chạy, chạy mãi. Hết lo công việc phố cổ, rồi lo công việc thực tập. Mặc dù mình đã giảm áp lực bằng cách xin đi thực tập nhưng mình vẫn cứ lo. Mình lo đến mức mà mình suy nghĩ ra hàng trăm chuyện. Mình thực sự rất mệt mỏi cuộc sống này. Mình không muốn tiếp tục chịu đựng nữa. huhuhu

Mình không mong ước gì nữa

Hôm bữa mình không cầu xin gì hết khi đứng trước bàn thờ của Ngoại. Kỳ lạ thay là giờ, mặc dù chẳng có tiền, chẳng có người yêu cũng chẳng có ai kề bên như trước, nhưng mình cũng không ham muốn hay có bất kỳ khao khát nào.  Chẳng cần tiền nữa, chẳng cần có người yêu, cũng chẳng cần được công nhận hay giàu có nữa.... Mình chỉ muốn tìm một công việc, dốc hết sức mình để làm nó, rồi trở về nhà. Ăn cơm, ngồi ngắm mấy con mèo đi ngủ. Vậy thôi, là đủ cho một ngày của mình rồi. Mất ngủ cũng được, giờ mình không thể ngủ được thì thôi đành vậy. Lúc sáng phỏng vấn mình còn định nói luôn với anh chị chủ là em không cần người yêu đâu anh chị ơi. Em chỉ cần một công việc, có nơi để đến làm, xong rồi về là em mừng rồi. Em sống đơn giản lắm. Chỉ cần ngày đủ ba bát cơm, có chốn ở, sống thanh nhàn bên cỏ cây hoa lá và những con mèo đến già. Một cuộc sống em ước mong là không cần phải cố gắng làm hài lòng người khác, được sống theo ý nguyện của mình em. Được chăm sóc tóc, gội đầu, đón nắng sớm, đi b...