Bài đăng

Hôm nay mình đi ăn cơm chay

 Hôm nay mình đi ăn cơm chay với nhỏ đồng nghiệp. Câu chuyện cũng bình thường như mọi ngày thôi. Chỉ là, mọi ngày tụi mình đi ăn bún ở cái ngõ hẻm đó. Và nay tụi mình đi ăn cơm chay, thì đi ngang qua cô bán bún hỏi "Ăn bún hả con!". Xong hai đứa bảo "Dạ... tụi con..."... rồi bỏ chạy y như là ăn trộm, làm điều gì sai trái vậy á. Kiểu như tính mình á, là hay ăn một món trong thời gian dài. Nhưng mà, hôm nay, mình muốn đổi một hôm. Tự nhiên thấy có lỗi với cô bán bún ghê. Hai đứa mặc áo dài nữa (vì đồng phục của tụi mình là áo dài), nên là cô bán bún nhìn là biết khách quen liền à. Cô kêu quá trời kêu mà hai đứa chạy vội. Đau bụng dễ sợ. Thật sự kể lại câu chuyện này mình đang cười muốn xỉu. Chưa hết, mình đi ăn cơm chay ở chỗ quán chay cũng có vài chuyện hài để kể. Vào thì mình hỏi cô bán cơm là "Cô ơi, cơm này được chọn mấy món?" - "Mấy món cũng được con!". - "Dạ quao đã dị cô, vậy chọn hết tất cả luôn được hả cô!" - "Ừ, chọn nhiều ...

Ngày thứ mấy rồi nhỉ?

 Hôm nay là ngày thứ mấy rồi, mình không biết nữa. Tỉnh dậy sau cơn ngủ, mở điện thoại lên thấy chị quản lý nhắc nhở rất nhiều trong nhóm, hồi hộp nhắn lại. Cái cảm xúc lại sao giống hồi còn làm ở chỗ cũ, bị chị Sếp chửi ha? Chợt nhận ra, dù có thất tình cũng phải sống thực tế rồi. Vẫn phải đi làm, vẫn phải cố gắng ăn uống đầy đủ. Hồi mình dậy là 10h thì phải, ăn trưa luôn, rồi vào nằm lướt tiktok, xong mình nghe nhạc, đọc sách. Nhìn lại 1 năm qua, mình đã sống như nào nhỉ? Mình đi làm, xong cuối tuần, mình sẽ đi tắm biển, rảnh rỗi nghỉ nhiều, mình đi Huế, Đà Lạt với nhỏ bạn. Còn giờ, mình đi bán hàng ở phố cổ. Làm xong mình về nhà coi phim. Quá nhiều phim hay mình coi không kịp. Diễn viên quá đẹp, mình phải dậy sớm 2h sáng cày tới lúc đi làm là 8h sáng đi làm. Quá đã luôn. Mình còn không có thời gian chơi game Liên Quân. Mình cũng muốn chơi mà dạo này ít thời gian quá. Mình bận xem phim với lướt tiktok mất tiêu. Đi làm thì dạo này mình bị chị Quản lý chửi cũng hơi nhiều. Do mình l...

Mình nên viết sao đây nhỉ?

 Hôm nay, mình đi làm, mắt mình buồn đến nỗi nó hiện ra những giọt nước mắt long lanh. Vì người yêu cũ của mình có bồ rồi. Vui ghê. Cuối cùng họ cũng có bồ rồi. Mình nghe tin xong, mình vui lắm á. Mình mất ngủ tới 2h sáng vì mình thấy vui quá. Mình vui đến nỗi mà mình thẫn thờ suýt nữa bị xe tông. Xong rồi lúc đứng tính tiền, mắt mình đỏ hoe, bạn cùng chỗ làm hỏi mình có chuyện gì mà khóc thế. Mình bảo mình vừa mới ngáp xong nên vậy thôi. Vui quá trời luôn á. Trái tim mình lại vỡ đôi, kiểu nó vui quá đến độ mà mình không biết diễn tả thế nào. Mình ăn không nổi cơm luôn. Mẹ luộc cua, nấu mực và tôm cho mình ăn, nhưng mình nuốt không trôi? Ủa, bình thường mình ăn ngon lắm mà ta. huhu. Mình vui lắm luôn á, sao mà nước mắt mình cứ trào ra mãi thế này. Chết mất thôi, mình không thể kìm nén niềm vui lại được rồi huhu. Chắc mình sẽ không yêu ai nữa. Mình cũng không tin trên đời này có cái gọi là tình yêu nữa. Ừ. Vì mình có được yêu thật lòng đâu mà biết.  Làm sao vượt qua đây. Chắc m...

Mình không ngủ được nữa rồi huhu

 Mình nhớ tên người yêu cũ. Mình thấy buồn lắm. Đau đớn và vụn vỡ. Mình không nghĩ có một ngày mình lại bị như vầy. Người ta chỉ coi mình là bạn, vậy mà mình cứ ngỡ họ yêu mình cơ chứ? Thật đau quá đi. Họ đâu biết, mình yêu họ đến nhường nào, còn dẫn về ra mắt gia đình, bạn thân nữa. Mình còn kể cho con bạn thân nghe nữa. Rất ít khi nào mình kể chuyện yêu đương cho bạn thân. Vậy mà, huhu, mình đau quá đi. Họ im lặng khi mình hỏi họ có mình trong tương lai không? Họ im lặng cũng ngầm bảo rằng là không. Họ không nói gì, khi mình bảo sẽ về nhà. Về Đà Nẵng. Ừ, mình cũng ừ. Mình đau lắm. Đêm đó mình khóc, và thực ra bây chừ mình cũng khóc. Mình cảm nhận, việc mình ở lại hay rời đi, cũng chẳng quan trọng với họ. Và vị trí của mình thực ra cũng chỉ là một người bạn qua đường. haha. Nực cười nhỉ? Mình nhìn thoáng qua có vẻ là không yêu họ cho lắm, nhưng trái tim mình đã thắt lại khi nghe họ nói rằng, chỉ giới thiệu rằng họ là bạn bè của mình với ba mẹ. Bạn bè mà đòi ngủ chung giường? Kiểu ...

Em cứ viết hết ra đi Thảo

 Bữa nọ, ngồi rảnh vì khách ế quá, mình mới tâm sự với các anh chị trong tiệm. Anh Cheo mới bảo mình "Thảo à, anh nghĩ em nên viết hết ra. Những cảm xúc của em á, nếu không thể chịu nổi, cứ viết nhật ký cũng được. Rồi sắp xếp chúng, kiểu như tâm sự với chính mình á". "Dạ thôi, em nghĩ cách đó cũng khó lắm anh à. Em sợ... người ta đọc được nghĩ em yếu đuối này kia..." "Mi cứ sợ sợ mãi. Em cứ sợ người khác nghĩ gì về mình, rồi chính em lại người tổn thương nhất á bé!... Mi phải tập cách sống kệ đi. Kệ đại đại đi!" Mình thở dài. Thật sự rất nhiều lần, mình đã định viết. Nhưng mà mình không thể đủ dũng khí để viết ra nữa. Mình sợ việc ai đó lỡ đọc những cảm xúc của mình rồi họ bị cuốn theo. Hay họ sẽ chê bai mình yếu đuối. Á mà bây chừ, mình cũng chẳng có liên lạc với ai nữa. Nên là cũng không sao nhỉ? Đúng rồi. ngày xưa còn sợ ông người yêu đọc được những cảm xúc này, chứ còn bây giờ, mình thoải mái rồi. Mình có thể viết ra những cảm xúc này mà không còn phải...

Không, mình phải cố gắng giãy giụa tiến lên

 Mình không thể yếu đuối thế này. Sao đâu, có gì mà khổ? Mình sẽ tiếp tục cố gắng dành dụm tiền mua đất xây một ngôi nhà cho chính mình. Nơi đó, mình có thể tự do ngủ trong đó. Một mình mình với mấy con mèo. Sống tới già. Rồi đi làm ở Phố Cổ, sáng đi chiều tối về cho mèo ăn. Mình sẽ không lấy chồng, không yêu đương hay đẻ con gì hết. Mình chỉ muốn kiếm tiền, đủ tiền để xây nhà và xây một khu vườn. Nơi đó, mình sẽ trồng hoa. Mình muốn làm những điều đó. Mình không muốn chết quá sớm thế này. Mình vẫn muốn sống. Mình sẽ cố gắng chịu đựng nỗi mất ngủ này. Mình sẽ vươt qua nó. Không sao hết. Mình sẽ uống thuốc ngủ. Mình sẽ cố gắng làm nhiều việc hơn để buồn ngủ. Cố lên. Thảo ơi.

Nội ơi, con mệt quá Nội ơi....

 Nội ơi, hay Nội cho con đi theo với Nội.... Nếu con chết đi, con có được thanh thản hơn không Nội. Chứ con mệt quá Nội à. Con thực sự mệt rồi