Tôi từng rất sợ...
Đó là một ngày sau cơn mưa bão. Ngày ấy tôi 10 tuổi. Ba đang ở trên nóc nhà sửa sang lại mái tôn đang bị dột. Ba gọi tên tôi, bảo: "Mang cái búa lên nóc nhà cho ba cái con gái!". Tôi cầm chiếc búa, hí hửng chạy ra. Nhưng, khi nhìn thấy chiếc thang cao gần 5 mét phía trước, tôi bỗng chững lại. Một nỗi sợ vô hình xấm lấn tâm hồn tôi. Tôi cứ đứng ngây ra đó 5 phút. Ba gọi lớn, bảo tôi mau đưa cho ba. "Ba ơi, con không lên được ba ơi... Con sợ..." ********************************** Năm tôi học lớp 3. Má đi họp phụ huynh cho tôi. Trong bữa cơm, bà than vãn: "Cô giáo bảo bé nhà mình ít nói, khờ khờ sao ý ông à... Tui buồn ghê...". Khi ấy, một đứa nhóc chưa biết nghĩ như tôi, đã cố gắng và miếng cơm vào miệng, như nuốt đi nỗi buồn vô cớ. ****** Năm lớp 4. Học bạ của tôi vẫn là học sinh giỏi. Nhưng, thêm vào vài chữ, làm những bữa cơm của tôi chưa bao giờ vui vẻ: "Hiền, ít nói". Năm lớp 5 cũng thế. Vẫn hiền, vẫn ít nói. Năm lớp 6. Có tiến bộ. Học l...