Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 8 10, 2019

Tôi từng rất sợ...

Đó là một ngày sau cơn mưa bão. Ngày ấy tôi 10 tuổi. Ba đang ở trên nóc nhà sửa sang lại mái tôn đang bị dột. Ba gọi tên tôi, bảo: "Mang cái búa lên nóc nhà cho ba cái con gái!". Tôi cầm chiếc búa, hí hửng chạy ra. Nhưng, khi nhìn thấy chiếc thang cao gần 5 mét phía trước, tôi bỗng chững lại. Một nỗi sợ vô hình xấm lấn tâm hồn tôi. Tôi cứ đứng ngây ra đó 5 phút. Ba gọi lớn, bảo tôi mau đưa cho ba. "Ba ơi, con không lên được ba ơi... Con sợ..." ********************************** Năm tôi học lớp 3. Má đi họp phụ huynh cho tôi. Trong bữa cơm, bà than vãn: "Cô giáo bảo bé nhà mình ít nói, khờ khờ sao ý ông à... Tui buồn ghê...". Khi ấy, một đứa nhóc chưa biết nghĩ như tôi, đã cố gắng và miếng cơm vào miệng, như nuốt đi nỗi buồn vô cớ. ****** Năm lớp 4. Học bạ của tôi vẫn là học sinh giỏi. Nhưng, thêm vào vài chữ, làm những bữa cơm của tôi chưa bao giờ vui vẻ: "Hiền, ít nói". Năm lớp 5 cũng thế. Vẫn hiền, vẫn ít nói. Năm lớp 6. Có tiến bộ. Học l...

Ổn chứ Cỏ?

"Tuần vừa rồi mọi chuyện tiến triển thế nào em?". Nghe xong câu hỏi của anh mà nó xót xa quá chừng? Biết trả lời thế nào đây? Không biết nên nói thật hay nói dối đây. Nó đành nói thật. Nhưng chỉ là một nửa sự thật, còn lại, nó giữ cho riêng mình một chút. Tuần vừa qua của nó bắt đầu từ 6h sáng. Nó cần dậy sớm để gọi điện thoại cho sếp xin nghỉ làm để đi làm thủ tục hồ sơ cho bé em chuẩn bị vào Đại học. Đêm hôm trước, nó không ngủ. Trằn trọc mãi tới sáng. Vì lo lắng, sợ rằng sẽ không làm được thủ tục hồ sơ cho bé em. Vì em nó đang ở quê, mà người ta sẽ không cho một người chị như nó làm hộ. Thế nhưng, nó vẫn sẽ quyết tâm làm. Nó thức cả đêm, chỉ để suy nghĩ đủ các tình huống mà cô giáo vụ sẽ làm khó nó, và đưa ra giải pháp, cách nói chuyện thuyết phục cô để cô bằng lòng cho nó làm giấy cho bé em. Dù có phải khóc lóc, van xin hay quỳ lạy cô, nó cũng bất chấp tất cả. Vì thế, nó cảm thấy đêm đó sao mà dài thăm thẳm. Rồi trời cũng sáng. Nó bật dậy ngay. Không cần một cái đồng hồ ...

Thực ra, hôm nay cũng hạnh phúc mà

Hôm nay là thứ bảy. Như mọi thứ bảy khác trong tháng trước, thứ bảy này mình vẫn ở nhà hoàn thành bản thảo. Nhiều lúc mình cũng hay tự ép bản thân phải làm việc vì cái tật ngủ nhiều, lười biếng của mình. Như dạo này, mình khá lười biếng. Có một số lý do mình tự nghĩ ra như sức khỏe yếu (có thể là mình đau thật), mất điện thoại nên buồn nguyên ngày chả viết được gì (thật ra mất rồi có lấy lại được đâu), buồn ngủ (ngày nào cũng ngủ như heo mà), nên mình cứ hẹn ngày này đến ngày kia. Cuối cùng, bạn mình viết gần xong còn mình cứ rề rề. Đến hôm nay thì mình nghĩ chắc không thể cứ rề rà được nữa. Nhưng mà cái con người lười biếng trong mình lại trỗi dậy rồi, nó làm cho mình nằm ngủ hết 3 tiếng trên chiếc giường mà chỉ cách đây vài tuần, mình đã chẳng thể chợp mặt được. Thế là không còn cách nào khác, mình quyết định vác lap ra phòng tự học ngồi gõ. Mình gõ cũng được vài trăm chữ rồi, tiến độ vậy chắc cũng ổn nhỉ? Nếu như chiều nay, tối nay nữa, tập trung có thể sẽ tiếp tục hoàn thành thêm ...