Thực ra, hôm nay cũng hạnh phúc mà

Hôm nay là thứ bảy. Như mọi thứ bảy khác trong tháng trước, thứ bảy này mình vẫn ở nhà hoàn thành bản thảo. Nhiều lúc mình cũng hay tự ép bản thân phải làm việc vì cái tật ngủ nhiều, lười biếng của mình. Như dạo này, mình khá lười biếng. Có một số lý do mình tự nghĩ ra như sức khỏe yếu (có thể là mình đau thật), mất điện thoại nên buồn nguyên ngày chả viết được gì (thật ra mất rồi có lấy lại được đâu), buồn ngủ (ngày nào cũng ngủ như heo mà), nên mình cứ hẹn ngày này đến ngày kia. Cuối cùng, bạn mình viết gần xong còn mình cứ rề rề.
Đến hôm nay thì mình nghĩ chắc không thể cứ rề rà được nữa. Nhưng mà cái con người lười biếng trong mình lại trỗi dậy rồi, nó làm cho mình nằm ngủ hết 3 tiếng trên chiếc giường mà chỉ cách đây vài tuần, mình đã chẳng thể chợp mặt được. Thế là không còn cách nào khác, mình quyết định vác lap ra phòng tự học ngồi gõ. Mình gõ cũng được vài trăm chữ rồi, tiến độ vậy chắc cũng ổn nhỉ? Nếu như chiều nay, tối nay nữa, tập trung có thể sẽ tiếp tục hoàn thành thêm một phần nào đó trong sự kỳ vọng của mình. Cố lên Thảo ơi. Tiến lên nào. Nếu như không chạy được thì cứ từ từ mà đi vậy. Nếu không đi được thì từ từ mà bò cũng được mà. Mà nếu bò không nổi luôn thì ta phải lết từng chút một vậy. Hãy là một chú rùa con chăm chỉ thôi nào. Hihi.
Dù sao nếu mình có đi chơi cũng chả ai rủ đi nữa, dạo này mình rủ nhiều người mà chẳng có ai đi, với lai do mình bị nghiệp quật hay gì á, nên là thôi, ráng ở nhà hoàn thành bản thảo vậy. Cố lên nào. Bước từng bước thật nhẹ nhàng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hi, chào bạn, mình nghỉ ngơi một chút nhé!

Chắc hổng làm marketing nữa đâu huhu mệt quá đi

Sáng nay, mình đi bộ trong nắng