Đi bộ bên người
Mình nhớ hồi đó....thật ra thì... mình ghét nhất là câu này. Vì khi viết hay nói ra tức là hiện tại không còn được thấy và cảm nhận những điều đó nữa. Mà nếu mình cứ truy về hồi ức mãi, mình sẽ lại thấy buồn và đau xót cho hiện tại. Giờ mình không cầu mong điều gì, không kỳ vọng hay khao khát gì nữa. Vì những điều mình muốn nó đều đi ngược lại. Nên giờ mình có thể làm được gì, thì làm thôi á. À nãy mình định kể về những buổi chiều mình và người ta đi bộ trên công viên gần bờ sông. Lúc ấy lòng mình mát rượi, nhẹ tênh lắm. Càng hiểu vì sao thấy giữa những bận rộn nhiều người vẫn chọn cách đi bộ thong dong cùng nhau như thế. Mình thích đi bộ với người ta dọc bờ sông lắm. Gió len lỏi qua tóc mình, xoa xoa khuôn mặt lẫn đôi mắt mệt mỏi buồn ngủ của cả tuần làm việc.... thấy lòng chợt tan ra, mềm và dịu êm như chính làn gió ấy. Không còn những bon chen, áp lực, thấy thảnh thơi lạ.... Mình và họ không có đến được với nhau, và cũng dừng lại ở một khúc quanh rồi, nhưng mỗi lần nhớ lạ...