Ổn chứ Cỏ?
"Tuần vừa rồi mọi chuyện tiến triển thế nào em?". Nghe xong câu hỏi của anh mà nó xót xa quá chừng? Biết trả lời thế nào đây? Không biết nên nói thật hay nói dối đây. Nó đành nói thật. Nhưng chỉ là một nửa sự thật, còn lại, nó giữ cho riêng mình một chút.
Tuần vừa qua của nó bắt đầu từ 6h sáng. Nó cần dậy sớm để gọi điện thoại cho sếp xin nghỉ làm để đi làm thủ tục hồ sơ cho bé em chuẩn bị vào Đại học. Đêm hôm trước, nó không ngủ. Trằn trọc mãi tới sáng. Vì lo lắng, sợ rằng sẽ không làm được thủ tục hồ sơ cho bé em. Vì em nó đang ở quê, mà người ta sẽ không cho một người chị như nó làm hộ. Thế nhưng, nó vẫn sẽ quyết tâm làm. Nó thức cả đêm, chỉ để suy nghĩ đủ các tình huống mà cô giáo vụ sẽ làm khó nó, và đưa ra giải pháp, cách nói chuyện thuyết phục cô để cô bằng lòng cho nó làm giấy cho bé em. Dù có phải khóc lóc, van xin hay quỳ lạy cô, nó cũng bất chấp tất cả. Vì thế, nó cảm thấy đêm đó sao mà dài thăm thẳm. Rồi trời cũng sáng. Nó bật dậy ngay. Không cần một cái đồng hồ báo thức nào cả. Nó điện ngay cho sếp, bất kể giọng anh đang ngáy ngủ và giải thích một hơi về lý do xin nghỉ. Sếp đồng ý ngay. Nó vội vã chuẩn bị quần áo, cặp sách, laptop và tài liệu rồi khởi hành. Không hay rằng đó lần cuối cùng nó sử dụng cái điện thoại thân yêu đã gắn bó với nó suốt 3 năm trời.
Bắt xe buýt số 8 như thường lệ, nó cứ cố gắng suy nghĩ và nhớ lại những lời phải nói mà đêm qua đã nghĩ rồi cố gắng an ủi bản thân. Nếu không được, nó sẽ làm mọi cách để được... Bằng mọi giá... Rồi xe tới, nó băng qua đường. Rồi vào xin cô làm giấy. Cô la cho một trận. Bảo sao bây giờ mới lên làm. Trễ quá rồi biết không? Nó dạ dạ, trình bày lý do rồi làm. Không ngờ thủ tục đơn giản quá, nó bất ngờ quá. Mừng đến muốn khóc luôn.
Rồi nó hí hửng cầm tờ giấy ra trạm xe buýt. Bắt xe lên ngồi, nó lôi cái điện thoại ra, định điện cho bé em thông báo, nhưng nó lại cất vào, nghĩ thôi để tối điện thoại thông báo cho nó luôn. Rồi nó đọc thông báo tin nhắn trên messenger, viber,... Các chị bảo sếp chưa duyệt lương, và bảo nó cần phải lên công ty nếu không sẽ không ổn. Nó buồn quá, đành cất điện thoại vào cặp lại. Rồi xuống trạm. Ngay cái khoảnh khắc đứng trên xe, chắc khoảng 3 giây, nó quay đầu lại, thấy người đàn ông sau lưng nó có cái gì đó lạ lạ. Nó cũng không biết có gì lạ hay không? Nó xuống xe. Và vẫn bình thản chờ xe để lên công ty, nó nhớ ra là cần phải lấy cái điện thoại ra để xem giờ. Nhưng nào ngờ, lục mãi không thấy đâu cả. Nó tìm mãi, tìm mãi, không thấy đâu.
Nó sửng sốt, bất ngờ, hụt hẫng, đau đớn, và huhu. Nước mắt tuôn rơi nào chả hay luôn. Nó nhớ lại cái khoảnh khắc nó cảm thấy sự mờ ám từ người đàn ông đó, và nó biết, cái điện thoại đã mất trong khoảnh khắc đen tối ấy. Ôi thôi, điều đầu tiên nó tự hỏi là, làm thế nào đây? Nó không còn tiền để mua điện thoại mới. Nó chỉ còn đúng tiền ăn trong tuần này. Sếp lại chưa duyệt lương tháng cũ cho nó. Làm thế nào để có tiền mua điện thoại và liên lạc với bố mẹ đây? Nó lo quá.
Vừa lo, nó vừa nghĩ, hay là đi lên lại bến xe buýt, biết đâu vẫn còn hay sao? Nó vẫn tin tưởng điều đó đó, rằng chắc ông trời cũng không chơi ác với nó như vậy chứ? Và nó ngây thơ lên bến xe buýt, hỏi chú tài xế, vào trạm, lấy vé hỏi tất cả chú tài xế, lên đúng chiếc xe cũ và tìm. Không thấy gì cả. Khoảnh khắc lúc đó thật sư vô cùng bất lực. Một sự bất lực và đau đớn, hụt hẫng vô cùng lớn bủa vây tâm trí nó. Nó đã khóc thét lên ở bến xe. Mặc cho mấy chú tài xế đi ngang qua nhìn nó. Nó chẳng quan tâm nữa. Nó cứ khóc thật to luôn.
Rồi nó bình tâm lai, bắt xe lên công ty làm việc. Nó ôm cái bộ mặt bình thản đó lên gặp các chị, kể lại sự tình rồi bình thản viết viết gõ gõ tiếp. Nỗi buồn kéo tới, nó cố gắng xua đi. Sự mệt mỏi khi cả ngày cộng với sức khỏe yếu sẵn, cả cơn đau đầu liên tiếp kéo đến, chiều hôm đó, nó đành phải dừng lại tất cả mọi thứ và nằm bệt trên sàn gỗ ở phòng làm việc. Giấy phút mệt mỏi nhất, nó đã nằm mơ thấy má. Má đang bắt gió cho nó. Nó cảm thấy thật dễ chịu vô cùng. Nhưng sự thật khi nó tỉnh dậy, mọi thứ biến mất vào hư vô. Nó lại đau đầu. Dã man.
Nó chạy khỏi ra phòng, hỏi cô đầu bếp, hỏi các chị bên công ty kia, nhờ chị Vi bắt gió hộ cho nó. Nó biết nó đang bị trúng gió. Mọi lần nó vẫn bị như vậy, má vẫn hay bắt gió cho nó. Lần này, chị bắt gió cho nó. Những vết bầm tím đầy trên trán, trên cổ, trên xương quai hàm của nó, báo hiệu cho thấy nó đang bị gió tai heo gì đó. Chị bảo vậy. Chị còn bảo, lần sau đừng có ra ngoài gió nữa nghe không? Nó đành dạ dạ, chứ chả hiểu gì. Sau hôm đó, tối về, nó ngủ một giấc tới sáng.
Vẫn sự mệt mỏi đó, nó vẫn tiếp tục đi làm. Công việc có bao giờ chờ đợi nó khỏe rồi mới làm đâu. Nó đành phải cố gắng viết. Lại viết trong sự mệt mỏi, trong cơn đau đầu, trong sự buồn bã, trong sự lo lắng. Nhưng hôm đó, nó nhận được lương và sếp còn cho nó cái điện thoại. Nhưng rồi, nó cũng không nhận, nó không muốn lấy của ai bất cứ cái gì. Tính nó vốn vậy, chẳng bao giờ nhận không ai cái gì. Nó cảm ơn sếp rồi về phòng làm việc tiếp, mặc cho anh chị cứ nói ra nói vào.
Rồi nó lại tiếp tục làm việc, lại chiến đấu với cơn bệnh đau đầu từng phút giây để hoàn thành bản thảo. Nó chả biết sao, tự bao giờ, nó không thể ngủ sớm được. Dù đau đầu, nó vẫn không thể ngủ. Mặc dù khoảng thời gian này, nó cũng được vài người anh quan tâm, lo lắng, hỏi thăm. Nhưng sao nó vẫn chẳng thấy vui. Có lẽ nó đang áp lực tinh thần quá rồi. Mọi chuyện cứ trì trệ lại. Nó cứ viết hoài viết hoài nhưng mãi không xong. Cảm giác đó làm nó lại buồn. Nhưng rồi, mỗi buổi tối, khi nó được trò chuyện với các anh. Nó nhận ra, à, vấn đề của mình cũng chẳng có gì hết. Nó bắt đầu học cách vượt qua từng vấn đề. Học cách bước từng bước thật nhẹ nhàng. Học cách mỉm cười bước qua những nỗi buồn, sự mệt mỏi.
Hôm nay là thứ bảy. Nó đã dành nguyên buổi sáng chỉ để ngủ một giấc thật đã. Thực sự khá lười biếng, nhưng dẫu sao, điều này cũng giúp tinh thần phấn chấn hơn chút ít. Nhờ vậy, nó đã có thêm niềm vui để tiếp tục viết bản thảo. Không nhiều, nhưng cũng đủ nó thấy vui.
Một tuần trôi qua với biết bao nhiêu chuyện. Buồn bã, vui sướng, thất vọng, tuyệt vọng, đau đớn, hụt hẫng, khóc lóc, than thở, la hét... Tất cả các cung bậc cảm xúc nó đều trải qua hết. Dẫu thế nào, nó vẫn cảm thấy biết ơn những sóng gió để giúp nó nhận ra sức khỏe quan trọng đến nhường nào. Giúp nó nhận ra những người xung quanh vẫn yêu thương, quan tâm nó đến vậy. Nó cảm ơn những người chị, người anh, người bạn đã luôn đồng hành cùng nó. Đã luôn quan tâm, hỏi thăm nó đủ điều. Giờ thì nó phải quay lại viết tiếp thôi. Dù sao cũng phải hoàn thành bản thảo một cách tuyệt vời nhất mới được chứ nhỉ? hihi Cố lên nào Cỏ ơi. Bước từng bước nào!
Tuần vừa qua của nó bắt đầu từ 6h sáng. Nó cần dậy sớm để gọi điện thoại cho sếp xin nghỉ làm để đi làm thủ tục hồ sơ cho bé em chuẩn bị vào Đại học. Đêm hôm trước, nó không ngủ. Trằn trọc mãi tới sáng. Vì lo lắng, sợ rằng sẽ không làm được thủ tục hồ sơ cho bé em. Vì em nó đang ở quê, mà người ta sẽ không cho một người chị như nó làm hộ. Thế nhưng, nó vẫn sẽ quyết tâm làm. Nó thức cả đêm, chỉ để suy nghĩ đủ các tình huống mà cô giáo vụ sẽ làm khó nó, và đưa ra giải pháp, cách nói chuyện thuyết phục cô để cô bằng lòng cho nó làm giấy cho bé em. Dù có phải khóc lóc, van xin hay quỳ lạy cô, nó cũng bất chấp tất cả. Vì thế, nó cảm thấy đêm đó sao mà dài thăm thẳm. Rồi trời cũng sáng. Nó bật dậy ngay. Không cần một cái đồng hồ báo thức nào cả. Nó điện ngay cho sếp, bất kể giọng anh đang ngáy ngủ và giải thích một hơi về lý do xin nghỉ. Sếp đồng ý ngay. Nó vội vã chuẩn bị quần áo, cặp sách, laptop và tài liệu rồi khởi hành. Không hay rằng đó lần cuối cùng nó sử dụng cái điện thoại thân yêu đã gắn bó với nó suốt 3 năm trời.
Bắt xe buýt số 8 như thường lệ, nó cứ cố gắng suy nghĩ và nhớ lại những lời phải nói mà đêm qua đã nghĩ rồi cố gắng an ủi bản thân. Nếu không được, nó sẽ làm mọi cách để được... Bằng mọi giá... Rồi xe tới, nó băng qua đường. Rồi vào xin cô làm giấy. Cô la cho một trận. Bảo sao bây giờ mới lên làm. Trễ quá rồi biết không? Nó dạ dạ, trình bày lý do rồi làm. Không ngờ thủ tục đơn giản quá, nó bất ngờ quá. Mừng đến muốn khóc luôn.
Rồi nó hí hửng cầm tờ giấy ra trạm xe buýt. Bắt xe lên ngồi, nó lôi cái điện thoại ra, định điện cho bé em thông báo, nhưng nó lại cất vào, nghĩ thôi để tối điện thoại thông báo cho nó luôn. Rồi nó đọc thông báo tin nhắn trên messenger, viber,... Các chị bảo sếp chưa duyệt lương, và bảo nó cần phải lên công ty nếu không sẽ không ổn. Nó buồn quá, đành cất điện thoại vào cặp lại. Rồi xuống trạm. Ngay cái khoảnh khắc đứng trên xe, chắc khoảng 3 giây, nó quay đầu lại, thấy người đàn ông sau lưng nó có cái gì đó lạ lạ. Nó cũng không biết có gì lạ hay không? Nó xuống xe. Và vẫn bình thản chờ xe để lên công ty, nó nhớ ra là cần phải lấy cái điện thoại ra để xem giờ. Nhưng nào ngờ, lục mãi không thấy đâu cả. Nó tìm mãi, tìm mãi, không thấy đâu.
Nó sửng sốt, bất ngờ, hụt hẫng, đau đớn, và huhu. Nước mắt tuôn rơi nào chả hay luôn. Nó nhớ lại cái khoảnh khắc nó cảm thấy sự mờ ám từ người đàn ông đó, và nó biết, cái điện thoại đã mất trong khoảnh khắc đen tối ấy. Ôi thôi, điều đầu tiên nó tự hỏi là, làm thế nào đây? Nó không còn tiền để mua điện thoại mới. Nó chỉ còn đúng tiền ăn trong tuần này. Sếp lại chưa duyệt lương tháng cũ cho nó. Làm thế nào để có tiền mua điện thoại và liên lạc với bố mẹ đây? Nó lo quá.
Vừa lo, nó vừa nghĩ, hay là đi lên lại bến xe buýt, biết đâu vẫn còn hay sao? Nó vẫn tin tưởng điều đó đó, rằng chắc ông trời cũng không chơi ác với nó như vậy chứ? Và nó ngây thơ lên bến xe buýt, hỏi chú tài xế, vào trạm, lấy vé hỏi tất cả chú tài xế, lên đúng chiếc xe cũ và tìm. Không thấy gì cả. Khoảnh khắc lúc đó thật sư vô cùng bất lực. Một sự bất lực và đau đớn, hụt hẫng vô cùng lớn bủa vây tâm trí nó. Nó đã khóc thét lên ở bến xe. Mặc cho mấy chú tài xế đi ngang qua nhìn nó. Nó chẳng quan tâm nữa. Nó cứ khóc thật to luôn.
Rồi nó bình tâm lai, bắt xe lên công ty làm việc. Nó ôm cái bộ mặt bình thản đó lên gặp các chị, kể lại sự tình rồi bình thản viết viết gõ gõ tiếp. Nỗi buồn kéo tới, nó cố gắng xua đi. Sự mệt mỏi khi cả ngày cộng với sức khỏe yếu sẵn, cả cơn đau đầu liên tiếp kéo đến, chiều hôm đó, nó đành phải dừng lại tất cả mọi thứ và nằm bệt trên sàn gỗ ở phòng làm việc. Giấy phút mệt mỏi nhất, nó đã nằm mơ thấy má. Má đang bắt gió cho nó. Nó cảm thấy thật dễ chịu vô cùng. Nhưng sự thật khi nó tỉnh dậy, mọi thứ biến mất vào hư vô. Nó lại đau đầu. Dã man.
Nó chạy khỏi ra phòng, hỏi cô đầu bếp, hỏi các chị bên công ty kia, nhờ chị Vi bắt gió hộ cho nó. Nó biết nó đang bị trúng gió. Mọi lần nó vẫn bị như vậy, má vẫn hay bắt gió cho nó. Lần này, chị bắt gió cho nó. Những vết bầm tím đầy trên trán, trên cổ, trên xương quai hàm của nó, báo hiệu cho thấy nó đang bị gió tai heo gì đó. Chị bảo vậy. Chị còn bảo, lần sau đừng có ra ngoài gió nữa nghe không? Nó đành dạ dạ, chứ chả hiểu gì. Sau hôm đó, tối về, nó ngủ một giấc tới sáng.
Vẫn sự mệt mỏi đó, nó vẫn tiếp tục đi làm. Công việc có bao giờ chờ đợi nó khỏe rồi mới làm đâu. Nó đành phải cố gắng viết. Lại viết trong sự mệt mỏi, trong cơn đau đầu, trong sự buồn bã, trong sự lo lắng. Nhưng hôm đó, nó nhận được lương và sếp còn cho nó cái điện thoại. Nhưng rồi, nó cũng không nhận, nó không muốn lấy của ai bất cứ cái gì. Tính nó vốn vậy, chẳng bao giờ nhận không ai cái gì. Nó cảm ơn sếp rồi về phòng làm việc tiếp, mặc cho anh chị cứ nói ra nói vào.
Rồi nó lại tiếp tục làm việc, lại chiến đấu với cơn bệnh đau đầu từng phút giây để hoàn thành bản thảo. Nó chả biết sao, tự bao giờ, nó không thể ngủ sớm được. Dù đau đầu, nó vẫn không thể ngủ. Mặc dù khoảng thời gian này, nó cũng được vài người anh quan tâm, lo lắng, hỏi thăm. Nhưng sao nó vẫn chẳng thấy vui. Có lẽ nó đang áp lực tinh thần quá rồi. Mọi chuyện cứ trì trệ lại. Nó cứ viết hoài viết hoài nhưng mãi không xong. Cảm giác đó làm nó lại buồn. Nhưng rồi, mỗi buổi tối, khi nó được trò chuyện với các anh. Nó nhận ra, à, vấn đề của mình cũng chẳng có gì hết. Nó bắt đầu học cách vượt qua từng vấn đề. Học cách bước từng bước thật nhẹ nhàng. Học cách mỉm cười bước qua những nỗi buồn, sự mệt mỏi.
Hôm nay là thứ bảy. Nó đã dành nguyên buổi sáng chỉ để ngủ một giấc thật đã. Thực sự khá lười biếng, nhưng dẫu sao, điều này cũng giúp tinh thần phấn chấn hơn chút ít. Nhờ vậy, nó đã có thêm niềm vui để tiếp tục viết bản thảo. Không nhiều, nhưng cũng đủ nó thấy vui.
Một tuần trôi qua với biết bao nhiêu chuyện. Buồn bã, vui sướng, thất vọng, tuyệt vọng, đau đớn, hụt hẫng, khóc lóc, than thở, la hét... Tất cả các cung bậc cảm xúc nó đều trải qua hết. Dẫu thế nào, nó vẫn cảm thấy biết ơn những sóng gió để giúp nó nhận ra sức khỏe quan trọng đến nhường nào. Giúp nó nhận ra những người xung quanh vẫn yêu thương, quan tâm nó đến vậy. Nó cảm ơn những người chị, người anh, người bạn đã luôn đồng hành cùng nó. Đã luôn quan tâm, hỏi thăm nó đủ điều. Giờ thì nó phải quay lại viết tiếp thôi. Dù sao cũng phải hoàn thành bản thảo một cách tuyệt vời nhất mới được chứ nhỉ? hihi Cố lên nào Cỏ ơi. Bước từng bước nào!
Nhận xét
Đăng nhận xét