Bài đăng

Dạo này có gì vui?

Tự dưng chưa làm xong báo cáo mà thấy nên dành chút thời gian nghỉ ngơi nên mình viết ra vài niềm vui trong tuần vừa rồi vậy. Tuần vừa rồi có gì vui ta? 1. Tự dưng đi học buổi đầu tiên, học lại bảng chữ cái lớp 1. Cô giảng viên nói chuyện hài xỉu. 2. Hôm sau đi học mặc dù dậy muộn nhưng không bị cô la, làm bài chung với mấy bạn năm nhất rất vui. Lại còn gặp lại đứa bạn thân nữa, tha hồ tám chuyện. 3. Đi học võ, nhớ được vài động tác, được nói chuyện với mấy bạn gái mới, dễ thương, xinh xắn hiền lành. 4. Lên công ty, nhận lương, được sếp mời một chầu trà sữa ngon lành cành đào, được ăn một mớ bánh tráng trộn. Còn được tặng mấy bịch bánh trung thu đem về ăn nữa chớ. Vui ơi là vui. 5. Cũng hôm đó, đi học võ, mình được tham gia cùng với các anh, các bạn lớp võ buổi họp mặt trung thu. Chơi trò chơi mặc dù thua bị phạt nhưng mình đã có vài hình ảnh kỉ niệm khoảnh khắc ngố tàu nhất của mình. Ahihi, chục năm sau coi lại, chắc cười bể bụng. 6. Hôm sau, không đi học võ, nhưng mình đã hoàn...

Ù tai... điếc luôn rồi

Mình thích nghe nhạc. Như kiểu gì ghiền. Hồi trước, mình hay dành cả ngày để tìm bản nhạc yêu thích. Nhạc sóng não, nhạc thiền, nhạc Hàn, Nhật Bản, Trung Quốc, Âu Mỹ... Không bỏ sót cái gì. Chủ yếu bật khi viết. Mình biết não của mình không có khả năng tập trung lâu. Khi làm bất cứ cái gì, nó cũng sẽ nghĩ ra hàng tá ý tưởng. Tất nhiên, nó làm cho mình phân tán tư tưởng. Và chuyện không tập trung vào công việc là điều không tránh khỏi. Dạo này, 2 tháng gần đây, mình cảm giác là mình bị điếc. Một người nào đó ở bên cạnh nói gì đó, ở cách xa khoảng 1m, mình đã không thể nghe được gì. Tai của mình liên tục ù. Kì lạ. Bây giờ cũng thế. Nó đang ù đấy. Trong vỏ tai, có một cái gì đó vang lên. "Bùng.... bùng... bùng..." Riết rồi mình cảm tưởng như đang nghe tiếng trống trường. Lạ là, tiếng ở xa, xa lắm, mình vẫn nghe thấy. Chỉ là nghe tiếng ồn thế thôi, chứ cũng chả biết họ nói cái gì ở đó. Ù tai, mình bớt đeo tai nghe. Mình mở nhạc lớn ở loa ngoài luôn. Rồi vào phòng tự học ngồi là...

Siêng... siêng siêng...

Hôm nay lại dậy muộn. Vì tối qua ngủ trễ. Mấy hôm nay rất lười biếng nha Cỏ? Làm sao vậy? Thôi, không sao, bây giờ siêng lên chút nhé. Riết rồi cái blog này được lập ra để mình tâm sự mỗi ngày luôn. Thôi kệ, hì. Mình muốn năm nay mình phải viết được 3 cuốn sách mới, thành thảo kĩ năng viết bình luận và không còn sợ bất cứ thể loại nào khác nữa. Nhưng trước khi đó, mình phải hoàn thành báo cáo thực tập cái đã. Vụ này cũng căng nhỉ? Mấy nay lười quá, ngủ nhiều như heo ý, thôi không sao đâu, từ từ rồi ta làm tiếp vậy. Bớt lại khoảng thời gian vào facebook nhé. Thay khoảng thời gian đó bằng cách một khoảng thời gian vào blog và viết một cái gì đó tích cực để tạo động lực tiếp tục làm việc nhé. Ủa, mà nguyên ngày mình có làm gì đâu tự dưng biến mất hết giờ nhỉ? À, đúng rồi, mình ngủ tới trưa. Thôi từ mai chắc phải làm lại thói quen dậy sớm. Chà, hông lẽ lại phải nhờ ai đó kêu mình dậy. Cũng căng hỉ? Thôi từ từ, để kiếm ai nhờ họ kêu dậy hộ vậy. Siêng siêng siêng lên chút nhé.... Mỗi giây ...

Em tin rằng mình mạnh mẽ và có thể giải quyết được tất cả mọi việc một mình

"Em tin rằng mình mạnh mẽ và có thể giải quyết được tất cả mọi việc một mình". Có thật như vậy không? Cách đây 2 năm, mình bị đau chân. Hồi đó mình mới quen anh. Nhưng vì quá ư tự tin về khả năng giải quyết mọi vấn đề của bản thân, mình giấu anh, không cho anh biết về sự nghiêm trọng của vết thương. Lúc đó, mình tự đi bệnh viện một mình. Mình lết cái chân sưng vù kia lên 2 chuyến xe buýt, băng qua đường, suýt nữa bị xe công - ten - nơ tông. (Đấy, tự lo là như thế đấy hả? Hứ, chẳng qua vì xui chớ bộ?) Lúc vừa vào bệnh viện, tự dưng nước mắt ở đâu tuôn ra. Không được khóc. Cũng đâu có gì đâu mà khóc trời? Vì đau chân quá hay vì không có ai than thở?. Hổng biết, hồi đó ghét chính mình vô cùng. Sao lại vô dụng quá chừng như thế. Có cái bệnh viện cũng đi nhầm trạm, xuống nhầm bệnh viện cho được hà...  Ngốc nghếch quá chừng luôn..... Một chị gái, thấy mình lết cái chân đi vừa đi vừa khóc, mới chạy lại hỏi thăm, rồi làm hồ sơ cho mình. Chị lấy tiền mua sổ, làm giấy, rồi chạy đi k...

Đã thương thì chịu đựng nhau....

Nay trung thu, mình vẫn đi tập võ. Đau bụng mà cũng đi đại, vì hôm nay có một cuộc hẹn trò chuyện với những người anh, bạn thân ở trường Bách Khoa. Lâu rồi, chưa được có cơ hội trò chuyện với nhau. Đó không phải là buổi trò chuyện chỉ bàn công việc, ý tưởng, cũng không phải là những buổi hẹn hò của cặp yêu nhau, mà là buổi chia sẻ thật lòng những câu chuyện của mình. Mình được lắng nghe, được tâm sự một chút, rồi về. Thế thôi, vậy là vui rồi. Mình chả biết tại sao, hôm xuống Bến Tre, cũng vui đấy, mà cái cách trò chuyện thi nhau cà khịa nhau rồi cười trên cái nỗi đau của người bị cà khịa, có gì vui đâu nhỉ? Mình chả buồn cười. Mà hình như người ta thích như vậy. Nhớ hồi nhỏ, mình rất chi là tránh xa mấy cuộc vui đó, và luôn như thế, vẫn bị coi là tâm điểm của cuộc vui. Mình cũng mặc kệ, cười thì cười đi, mình chả quan tâm. Hôm nay phát hiện thêm một bí mật của cô bạn cùng lớp võ. Biết nhau lâu, nhưng không ngờ hôm nay mới biết người yêu của cô ấy, lại chính là người đó. Hài. Thôi kệ, ...

Anh chia tay rồi...

"Anh chia tay rồi..." Hôm trước, mình nhắn tin hỏi thăm anh. Như một thói quen thôi. Tại sao mình vẫn đủ thản nhiên trò chuyện với anh như vậy? Hay là mình vẫn muốn "dây dưa" với người cũ?  Không hẳn vậy, để có được sự "dây dưa này", mình đã trải qua 3 lần block, chặn tin nhắn của anh, cố gắng tìm con đường nào khác để không phải gặp mặt anh, nghỉ tham gia câu lạc bộ có anh, chấp nhận từ chối những cuộc vui có mặt anh, và cả lao đầu vào làm việc điên cuồng để quên anh. Bạn bè hay hỏi mình về chuyện tình yêu khi cứ thấy mình mãi làm bạn với anh bạn "độc thân". Và mình kể về anh, đúng như những gì mình đã trải qua. Buồn cười là, sau khi nghe xong, tất thảy, đều chậc lưỡi. Một số thấy thương hại mình, một số khác động viên mình, một số khác "chửi" anh kia thậm tệ. Thú thực, mình cũng từng có cảm xúc không mấy vui vẻ về anh. Thất vọng có, tuyệt vọng có, hụt hẫng có, đau buồn có...  Nhưng, đâu thể cứ mãi sống trong cái vũng bùn đau thương...

Đã kết thúc thêm một chương nhưng không thoải mái lắm nhỉ?

Mình đã làm xong thêm một chương sách chú Nguyễn Đức Tài. Cuốn sách này viết thể loại bình luận. Dựa vào kiến thức đã có sẵn trên mạng, mình viết lại theo góc nhìn của mình, thêm ý kiến của bản thân vào. Mình viết hai bài. Lần này, mình viết trong 6 ngày. Chỉ 4000 chữ, trong 6 ngày. Chưa bao giờ mình viết chậm đến như thế. Cũng chưa bao giờ mình "nhây" như thế cả. Chưa bao giờ mà mình cần phải đi đến một nơi thật xa để xả stress căng thẳng như vậy cả. Và cũng chưa bao giờ mình để nguyên đống đồ như đống núi chả thèm động tới để lo cho bài viết đến như thế. Nhưng cuối cùng, thực sự, đến hôm nay đã làm xong. Làm xong lúc 21h 45 phút. Thực sự mình đã lười biếng đến độ cùng cực rồi đấy Cỏ à? Vừa phải thôi chớ? Thực sự mình chẳng thể tập trung được. Mình nghĩ đến nhiều người, mình phân tâm vào câu chuyện của họ. Mình dành thời gian đi ngủ, mình bị đau. Mình lo sợ quá nhiều và mình đã không bắt đầu vì quá sợ hãi việc viết. Mình cứ thỏa hiệp bản thân như vậy cho đến khi cảm thấy mệt...