Bài đăng

Tôi dần mất đi những người thương...

Trong tất cả mối quan hệ, không nên quá gần cũng không nên quá xa" Tôi dần đánh mất những mối quan hệ thân thiết nhất. Bằng cách nào đó, tôi biết hoặc tôi không biết những lý do ấy. Nhưng cuối cùng đọng lại vẫn là nỗi tiếc nuối, sự buồn bã, thất vọng và hụt hẫng trong sâu thẳm nội tâm của tôi. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại có cơ hội gặp khá nhiều người thích trò chuyện với mình đến vậy. Cả nam lẫn nữ. Có lẽ vì tôi thích được trò chuyện với họ chăng?  Tôi thầm cảm ơn thần may mắn đến và mang họ đến cuộc sống của tôi để mỗi khoảnh khắc trôi qua của tuổi thanh xuân trong veo màu nắng của tôi chưa bao giờ nhạt nhòa như tôi vẫn nghĩ trước đây. Họ có thể là những cô gái hài hước, nói chuyện có duyên, xinh xắn, dễ thương và sẵn sàng giúp đỡ tôi. Cũng có thể là những chàng trai tốt bụng, chân thành, sẵn sàng ngồi tâm sự cho tôi nghe biết bao nhiêu chuyện trên đời. Và đôi khi cũng có thể là những cô cậu bé chỉ mới cấp 2, cấp 3, thậm chí mới cấp 1. Những điều họ dạy cho tôi là những bài ...

Nếu đi làm, hãy nhớ...

Hình ảnh
Dù làm công việc gì, trong môi trường như thế nào thì hãy nhớ những nguyên tắc này: Nguyên tắc 1: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười. Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học sao cho mình đáng tiền. Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả. Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường. Nguyên tắc 5: - Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức. - Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm. - Không kiếm được kinh nghiệm thì kiếm được trải nghiệm. - Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền. Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội. Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiêp. Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng m...

Khi hành trình bước vào chặng cuối...

Bạn bè hỏi tôi "Dạo này làm gì mà như ở ẩn vậy?", tôi bảo, "Tôi đi tu". Mà thật vậy. Một ngày của tôi đều gói gọn trong vài việc: ăn, ngủ, gõ chữ, đọc sách. Tôi ít đi chơi với bạn bè. Tôi ít dành thời gian đi mua sắm. Tôi ít dành thời gian lướt facebook, đăng ảnh, chia sẻ bài đăng. Tôi ít ngồi lê đôi mách. Tôi ít tám chuyện, chọc ghẹo bạn bè trên facebook. Tôi sống điềm tĩnh, im lặng và làm việc của mình. Một tháng qua, tôi dành thời gian cho công việc viết sách. Cuốn sách đầu tiên của cuộc đời tôi.  Tôi hồ hởi, hạnh phúc, vui vẻ, đau đớn, thất vọng, chán nản, mệt mỏi, tức tối, khó chịu... Tất cả cảm xúc tồi tệ, tăm tối, hạnh phúc tột độ nhất tôi đều trải qua trong khoảng thời gian này. Tôi vui với từng cảm xúc, cung bậc trong những câu chuyện của chị tác giả. Tôi buồn đau với từng câu chuyện của bệnh nhân mắc bệnh trầm cảm, nóng giận, lo sợ. Tôi thấu hiểu cảm giác của những người stress, lo lắng, chản nản, mất niềm tin. Tôi trải qua tất cả cung bậc tồi tệ nhất của...

Tôi đi khám bệnh

Chiếc xe buýt 89 dừng lại ở ngã ba đường. Chị lơ xe nhìn tôi bảo, "Xíu nữa em dắt chị áo xanh đó vô bệnh viện luôn nha". Tôi dạ vâng lời rồi cầm tay chị áo xanh dẫn vào bệnh viện. Đôi bàn tay chị ấm áp, mềm mại như má. Bất giác nỗi nhớ má trào dâng trong tôi, lạ lùng và đeo bám lấy tâm trí như thể tôi đang dắt má vào bệnh viện khám như ngày tôi lên 8.  Tôi dẫn chị vào trong, chị bảo tôi vô lấy phiếu đi, để chị tự đi. Từ đó, tôi để chị từ đi. Với đôi mắt mờ mờ, chị mò mẫm đi trong làn người chen chúc. Trong đầu tôi hiện lên câu hỏi, "Ba mẹ chị đâu?", "Sao lại để chị đi khám bệnh một mình như thế?", "Rồi chồng chi nữa?"... Hàng tá câu hỏi xoay quanh tôi, nhưng, vội vàng biến mất đi trong tâm khảm. Bởi những câu chuyện phía sau ấy, tôi đành phải để sau dấu chấm lửng.  Bởi căn bệnh của tôi. Cơn đau bụng vẫn đang cào cáo âm ỉ. Liệu tôi có thể lo lắng cho chị khi tôi vẫn chưa lo xong cho mình.  Chính điều này khiến tôi chẳng thể quan sát chị được lâu....

Tự nhủ

Hôm nay ngày lễ. Hôm qua ba điện thoại và mừng vì mình đang ở nhà bé em, có thể hai đứa sẽ có một ngày lễ ăn uống thoải mái cùng nhau. Ba cười lớn trong điện thoại vì tin rằng hai đứa có thể nương tựa vào nhau trong những ngày lễ này. Để hạnh phúc, vui vẻ và tận hưởng không khí Sài Gòn náo nhiệt, vui vẻ, háo hức, tưng bừng thế nào. Ba đâu biết, sáng nay, một đứa quẩy quả ba lô với cái bụng trống không với mớ bút màu, chì, gôm, hộp sữa lên xe buýt đến nhà thầy học vẽ. Một đứa khác cũng ba lô, áo quần lon ton lên xe buýt về ký túc xá tiếp tục hành trình với con chữ. Mỗi đứa lại cố gắng hoàn thành những mục tiêu, dự định của bản thân. Dù đêm hôm qua, hai đứa đã nói với nhau không biết bao nhiêu điều. Về chuyện sau này sẽ yêu một người đàn ông giàu có hay nghèo mạt rẹp. (Dù cả hai vẫn chưa có đứa nào có người yêu). Về chuyện đi làm của đứa đang ngồi trên giảng đường. Về chuyện tương lai sau khi lấy bằng đại học của một đứa còn chưa vào đại học. Về chuyện ước mơ, dự định của hai đứa. Và hà...

Cảm ơn những ngày tháng được lớn lên

Tôi đang bắt đầu một công việc mới. Viết sách. Hẳn bạn sẽ bảo: "Ồ, một công việc thú vị đấy!". Vâng, công việc này khá tuyệt vời với tôi. Nó giúp tôi rèn luyện kĩ năng viết, đọc sách, tích lũy kiến thức cho tâm trí. Hơn thế, tôi được trải nghiệm cảm giác thấy mình lớn lên từng ngày. Tôi đang đi học. Thời gian học một tuần khá dày đặc. Cộng với mớ bài tập khiến quỹ thời gian của tôi eo hẹp đến mức chẳng còn đủ một chút nào đó cho bản thân. Tôi đã cảm thấy stress kéo dài khi viết cuốn sách đầu tiên. Tôi không biết kể với ai những điều này khi những người xung quanh không phải là tôi để hiểu cảm giác mà tôi đang phải găp phải. Tôi tâm sự với chính bản thân. Tôi tiếp tục viết sách như cách thư giãn cho chính mình. Điều thú vị là tôi đang viết cuốn sách giải quyết những nỗi lo lắng, bất an, stress mà tôi đang gặp phải. Tôi đọc nhiều sách về bất an, stress, lo lắng. Và tôi viết sách như là món quà dành tặng cho chính mình. Thật lạ là mỗi lần tôi đặt bút viết, tôi nhận ra mình đan...

Còn lại gì sau nỗi nhớ?

Hình ảnh
Chiều nay Sài Gòn bắt đầu đổ những vạt nắng gay gắt xuống con đường vào kí túc xá. Những bụi cây xanh bên đường cũng bị nắng làm héo mòn hết cả, ngả vạt ra hai bên đường nhường lối cho đám sinh viên đi học cuối ngày. Vậy là chỉ còn hai đứa đi bộ trên con đường này. Con đường dẫn lối tri thức đã in hằn cả hàng ngàn dấu chân của biết bao đứa sinh viên trường Hạ. Đây là con đường quen thuộc mà Hà và đám bạn thân hằng ngày vẫn đi qua với bao câu chuyện cười đùa vui vẻ. Nhóm 5 đứa con gái, cứ sáng nào cũng đi học chung , gọi nhau í ới từ dãy nhà AG cách hàng cây số cho đến dãy nhà A7. Nhiều lúc ngủ quên, Hạ suýt nữa bị đám bạn “làm thịt”. Vài bữa nhờ đi chung với tụi bạn, Hạ có thêm thói quen dậy sớm, đi học đúng giờ, đi thi không còn lo ngủ quên nữa. Vậy mà giờ, khi hai đứa trong nhóm tách bầy vì đã có xe máy riêng, còn một đứa thì chọn khác chuyên ngành học nên cuối cùng chỉ còn lại hai đứa đi trên con đường “danh vọng” ấy. Kể từ những ngày đó, Hạ cũng dần thấy mình cô đơn hẳn. Dẫu...