Bài đăng

Một tuần ở nhà chữa bệnh

Hình ảnh
 Bây giờ là 9h kém 10 phút sáng thứ bảy. Bình thường, giờ này mình sẽ ngồi viết bài seo rồi chuẩn bị báo cáo cho nhỏ Trang tóc nâu. Nhưng mà, nay mình lại ở nhà và ngồi viết mấy dòng này, kể về một tuần chữa bệnh tại nhà. Thật lòng không ngờ được mọi chuyện lại chuyển biến thế này. Cách đây 2 tuần, mình chuẩn bị vào Sài Gòn làm việc thì ngã bệnh. Cơn bão tố này đã khiến mình ngã quỵ nguyên một tuần, không thể ngồi dậy viết nổi 1 chữ bẻ đôi. Ngay cả ăn uống, cũng không dễ dàng. Và quyết định trở về nhà, chóng vánh, nhưng cần thiết được đưa ra. Mình trở về trong sự hốt hoảng, bất ngờ, ngạc nhiên của cha mẹ. Nhưng, mình biết, họ cũng rất mong đợi ngày này. Mặc dù, mình yếu xìu. Lúc về, mình xanh như tàu lá chuối. Buổi sáng, nôn thốc tháo, rồi nằm liệt giường, không dậy nổi. Buổi tối, thì lê liệt trên chăn, chứ cũng không nhích ra được bao nhiêu. Ăn gì cũng không. Ba mẹ lắc đầu, bảo này bảo kia. Lo lắng. Dì Thắng, chú Cương hôm mình về, còn chạy qua để hỏi thăm. Dì Nhuận ở tút ngoài Bắ...

Những bước đi chậm rãi

Hình ảnh
Viết cho một năm đã qua. Kỳ thực, có lúc mình tưởng như cả thế giới sắp đổ sập rồi. Nhưng mà không ngờ... Hóa ra, vẫn còn ánh sáng cuối đường hầm. Là khi mình nhận được tin mất việc... Năm vừa rồi là năm mình nghỉ việc 2 lần. Lần đầu tiên là quyết định sau khi làm việc 8 tháng mà không được ký hợp đồng, mình đã nghỉ. Dù nơi đó rất tốt, công việc nhẹ nhàng, lương tạm. Lần thứ hai là do covid. Lúc đó mình bị mất việc. Cũng không đến nỗi nào. Chỉ là mình ở nhà vài tháng và không có lương thôi. Cũng may, mình đã để dành trong tài khoản một ít. Số tiền đó đủ cho mình trang trải vài tháng nghỉ dịch. Mặc dù mọi người ai cũng đói khổ, nhưng mình vẫn có tiền trong tài khoản và ăn ngon ngủ ngon. Lúc đó mình nhận ra là bản thân mình phải luôn luôn để dành một khoản tiền dự phòng cho mình trong những tình huống khẩn cấp nhất. Lúc đó thật mới thấy nó quý giá biết mấy. Là khi mình đối diện với khoảnh khắc sinh - tử... Lúc đó, mình rất sợ hãi. Nhưng may mắn rằng mình đã có anh chị đồng nghiệp, bạn bè...

Lần đầu tiên đi ăn cưới miền Tây

Hình ảnh
Vừa mới chuyển công tác vào ngôi nhà mới, mình đã nhận được thiệp cưới của chị Sếp. Và đây cũng là lần đầu tiên mình đi ăn đám cưới ở một vùng đất xa lạ. Kể từ khi đặt chân vào Sài Gòn trọ học trong 4 năm vừa qua. - Rửa tay chân rồi nghỉ ngơi đi mấy đứa. Giọng chị Sếp nói vọng tới khi anh em mình vừa dắt xe vô gian nhà gạch mát lành. Bên hông, một cái ao cá được bao phủ bởi cây vú sữa và cóc xanh mát, lủng lẳng trái nhỏ, trái to. Con chó màu trắng thấy lạ, sủa liên tục nhưng rồi sau khi đánh hơi được hơi người quen. Nó im bặt, nằm sóng soài trên nền gạch. Mình bước vào trong nhà. Bỏ hết ba lo, quần áo lên chiếc giường có đệm màu xanh nước biển. Rồi chạy đi hỏi chị Sếp chai dầu gội ở đâu. Chị lúi húi chuẩn bị đồ đạc gì đó, rồi dẫn mình vào chỉ chỗ gội đầu, phòng tắm ở đâu. - Cứ tự nhiên ở nhà nhé mấy em. Trái cây đây nè. Nghỉ ngơi rồi ăn chút nhé. - Mấy đứa ăn sáng chưa? Hay ăn bánh ướt nhé. Hết chị Sếp rồi anh rể cứ liên tục nhắc mình và anh chị ăn. Trên bàn, rổ trái cây đầy đủ các loạ...

Hôm nay là ngày đầu tiên mình đi làm

Hình ảnh
 Có những lần đầu tiên mà mình nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ quên được. Ngày đầu tiên mình đi làm lại sau 5 tháng làm việc online và nghỉ dịch. Có lúc mình cảm thấy lo sợ khi gặp con người. Một lúc khác, mình lại cảm thấy chán nản và không biết làm sao để thích nghi. Nhưng rồi, mọi chuyện cũng qua nhanh chóng và mình bắt đầu có thể tiếp tục thực hiện công việc. Dù đôi khi mình cũng cảm thấy rất hoang mang. Hôm nay, mình không chạy deadline tới tối nữa. Mình làm xong công việc sau 5h và dọn dẹp đồ tan sở làm. Đi về nhà, mình tắm gội, ăn tối, chuẩn bị cơm cho sáng mai và giặt đồ. Mình xem phim và thư giãn. Công việc của mình là nghỉ ngơi. Mình không muốn làm việc nhiều nữa sao? Mình lười biếng sao? Không. Mình đang trốn việc. Mình sợ nếu mình làm quá nhiều, mình sẽ ngán nó mất. Mình sẽ bị bội thực chữ. Mình sẽ ghét cay ghét đắng việc viết. Công việc mình từng bán sống bán chết để đổi lấy. Mình lại xem bộ phim kia, và thật không may, mình lại nhớ những ký ức cũ. Mình nghĩ đó là một hình ...

Hôm qua là sinh nhật mình nhỉ?

Hình ảnh
Tối qua lu bu rồi quên viết đôi dòng vài blog nhỏ xinh này. Sáng nay dậy sớm hơn 1 tí, rồi chạy ra trước nhà ngắm mây trời, cây cối xung quanh. Hôm nay là thứ bảy. Ngày mai lại chủ nhật rồi đấy! Mình thèm cảm giác được ra đường, đi gặp vài đứa bạn rồi tâm sự hàng tỉ chuyện quá. Nhớ những ngày hanh hao nắng, mình dậy thật sớm. Chải chuốt và đi chơi. Len lõi giữa những nỗi buồn chán, bức bí của ngày giãn cách, mình vẫn thấy vài sự thay đổi nhỏ bé của cuộc sống này. Đó là hàng quán đã mở cửa lại và mình được ăn những món ngày trước mơ ước. Niềm hạnh phúc lớn nhất của mình có lẽ là được ăn ngon. Đó là lý do mình rất thích ở trong bếp chế biến những món ăn ngon. Hôm qua, mình đã dành tặng món quà sinh nhật cho bản thân là dành cả ngày chỉ để thưởng thức món ngon trên đời. Nói ra chắc nhiều người sẽ bật cười nhỉ? Không cần điều gì lớn lao, mơ ước nhỏ bé của mình năm nay là mỗi ngày được làm việc, ăn đủ no, ngủ ngon giấc. Chỉ vậy thôi. Còn nhớ những năm trước sinh nhật, mình mơ ước đủ điều. C...

Ngày không mưa

Hình ảnh
Chiều nay mình ra trước nhà ngắm mấy đám mây lãng vãng trên bầu trời. Cảm giác dễ chịu vô cùng. Giống như uống một ly nước mát giữa ngày hè rực lửa. Sài gòn đã vào mùa mưa rồi. Và hôm nay là một ngày cuối tuần hạnh phúc. Mình đã từng có những ngày cuối tuần như thế này. Một vẻ đẹp nhẹ nhàng, dịu dàng lan tỏa mọi giác quan. Không biết làm sao diễn tả cho kỳ hết sự tuyệt vời này. Có lẽ không có gì ngạc nhiên khi ai đó thốt lên rằng, "ngày cuối tuần được sinh ra thật quý giá bao nhiêu". Mấy ngày nay làm việc ở nhà mãi, mình than thở với anh Hiên rằng ước gì được đi làm. Được quay trở lại ngày tháng sáng sớm tất bật nấu nướng. Chiều đi làm về lại dạo qua chợ mua đồ nấu nướng, chuẩn bị cơm cho ngày mai. Mọi thứ quay trở lại ngày thường thật thích biết mấy. Anh bảo: "Lúc đó em sẽ ước được thư giãn như những ngày này đấy! Con người lạ lắm. Lúc không có, họ lại mong muốn. Nhưng có được rồi lại không trân quý. Lúc làm việc ở nhà lại trông ngày đi làm lại. Còn lúc phải đi làm lại ...

Vì sao anh phải "tán đổ" được em?

Hình ảnh
Lê Cát Trọng Lý · Giấc mộng lớn Đêm đã khuya, màn đêm chìm trong u tịch. Những ngày giãn cách này, khu phố trở nên yên ắng lạ lùng. Cơn mất ngủ vẫn đến, điều tuyệt vời là mình có thể lắng nghe những thanh âm nhẹ nhàng của cuộc sống lúc này. Tiếng xe chạy ù ạc hòa lẫn, khuấy đục không gian. Một vài câu hỏi lại xuất hiện trong đầu mình. Chúng đến rất nhanh, như cơn mưa rào ở Sài Gòn. Cứ đột ngột, làm người ta phải xốn xang lạ kỳ. Đêm nay, mình có trò chuyện với một người anh. Không nhiều chuyện để nói. Vì hai người vốn ít nói và luôn biết giữ bản thân trong khoảng cách vừa đủ với đối phương. Không quá gần, cũng không quá xa. Không có bất kỳ cảm xúc nào giữa anh em mình. Vì vậy, mối quan hệ mới dài lâu và cũng thoải mái hơn. Sau cuộc trò chuyện vừa rồi, mình bỗng cảm thấy kỳ lạ. Một cảm giác khó diễn tả. Khó nghĩ. Lung tung. Băn khoăn. "Vì sao lại phải theo đuổi tình yêu?" Vì sao phải theo đuổi tình yêu là câu hỏi mình luôn thắc mắc. (Ảnh: Internet). Một câu hỏi mình luôn dai...