Bài đăng

Tôi đi khám bệnh

Chiếc xe buýt 89 dừng lại ở ngã ba đường. Chị lơ xe nhìn tôi bảo, "Xíu nữa em dắt chị áo xanh đó vô bệnh viện luôn nha". Tôi dạ vâng lời rồi cầm tay chị áo xanh dẫn vào bệnh viện. Đôi bàn tay chị ấm áp, mềm mại như má. Bất giác nỗi nhớ má trào dâng trong tôi, lạ lùng và đeo bám lấy tâm trí như thể tôi đang dắt má vào bệnh viện khám như ngày tôi lên 8.  Tôi dẫn chị vào trong, chị bảo tôi vô lấy phiếu đi, để chị tự đi. Từ đó, tôi để chị từ đi. Với đôi mắt mờ mờ, chị mò mẫm đi trong làn người chen chúc. Trong đầu tôi hiện lên câu hỏi, "Ba mẹ chị đâu?", "Sao lại để chị đi khám bệnh một mình như thế?", "Rồi chồng chi nữa?"... Hàng tá câu hỏi xoay quanh tôi, nhưng, vội vàng biến mất đi trong tâm khảm. Bởi những câu chuyện phía sau ấy, tôi đành phải để sau dấu chấm lửng.  Bởi căn bệnh của tôi. Cơn đau bụng vẫn đang cào cáo âm ỉ. Liệu tôi có thể lo lắng cho chị khi tôi vẫn chưa lo xong cho mình.  Chính điều này khiến tôi chẳng thể quan sát chị được lâu....

Tự nhủ

Hôm nay ngày lễ. Hôm qua ba điện thoại và mừng vì mình đang ở nhà bé em, có thể hai đứa sẽ có một ngày lễ ăn uống thoải mái cùng nhau. Ba cười lớn trong điện thoại vì tin rằng hai đứa có thể nương tựa vào nhau trong những ngày lễ này. Để hạnh phúc, vui vẻ và tận hưởng không khí Sài Gòn náo nhiệt, vui vẻ, háo hức, tưng bừng thế nào. Ba đâu biết, sáng nay, một đứa quẩy quả ba lô với cái bụng trống không với mớ bút màu, chì, gôm, hộp sữa lên xe buýt đến nhà thầy học vẽ. Một đứa khác cũng ba lô, áo quần lon ton lên xe buýt về ký túc xá tiếp tục hành trình với con chữ. Mỗi đứa lại cố gắng hoàn thành những mục tiêu, dự định của bản thân. Dù đêm hôm qua, hai đứa đã nói với nhau không biết bao nhiêu điều. Về chuyện sau này sẽ yêu một người đàn ông giàu có hay nghèo mạt rẹp. (Dù cả hai vẫn chưa có đứa nào có người yêu). Về chuyện đi làm của đứa đang ngồi trên giảng đường. Về chuyện tương lai sau khi lấy bằng đại học của một đứa còn chưa vào đại học. Về chuyện ước mơ, dự định của hai đứa. Và hà...

Cảm ơn những ngày tháng được lớn lên

Tôi đang bắt đầu một công việc mới. Viết sách. Hẳn bạn sẽ bảo: "Ồ, một công việc thú vị đấy!". Vâng, công việc này khá tuyệt vời với tôi. Nó giúp tôi rèn luyện kĩ năng viết, đọc sách, tích lũy kiến thức cho tâm trí. Hơn thế, tôi được trải nghiệm cảm giác thấy mình lớn lên từng ngày. Tôi đang đi học. Thời gian học một tuần khá dày đặc. Cộng với mớ bài tập khiến quỹ thời gian của tôi eo hẹp đến mức chẳng còn đủ một chút nào đó cho bản thân. Tôi đã cảm thấy stress kéo dài khi viết cuốn sách đầu tiên. Tôi không biết kể với ai những điều này khi những người xung quanh không phải là tôi để hiểu cảm giác mà tôi đang phải găp phải. Tôi tâm sự với chính bản thân. Tôi tiếp tục viết sách như cách thư giãn cho chính mình. Điều thú vị là tôi đang viết cuốn sách giải quyết những nỗi lo lắng, bất an, stress mà tôi đang gặp phải. Tôi đọc nhiều sách về bất an, stress, lo lắng. Và tôi viết sách như là món quà dành tặng cho chính mình. Thật lạ là mỗi lần tôi đặt bút viết, tôi nhận ra mình đan...

Còn lại gì sau nỗi nhớ?

Hình ảnh
Chiều nay Sài Gòn bắt đầu đổ những vạt nắng gay gắt xuống con đường vào kí túc xá. Những bụi cây xanh bên đường cũng bị nắng làm héo mòn hết cả, ngả vạt ra hai bên đường nhường lối cho đám sinh viên đi học cuối ngày. Vậy là chỉ còn hai đứa đi bộ trên con đường này. Con đường dẫn lối tri thức đã in hằn cả hàng ngàn dấu chân của biết bao đứa sinh viên trường Hạ. Đây là con đường quen thuộc mà Hà và đám bạn thân hằng ngày vẫn đi qua với bao câu chuyện cười đùa vui vẻ. Nhóm 5 đứa con gái, cứ sáng nào cũng đi học chung , gọi nhau í ới từ dãy nhà AG cách hàng cây số cho đến dãy nhà A7. Nhiều lúc ngủ quên, Hạ suýt nữa bị đám bạn “làm thịt”. Vài bữa nhờ đi chung với tụi bạn, Hạ có thêm thói quen dậy sớm, đi học đúng giờ, đi thi không còn lo ngủ quên nữa. Vậy mà giờ, khi hai đứa trong nhóm tách bầy vì đã có xe máy riêng, còn một đứa thì chọn khác chuyên ngành học nên cuối cùng chỉ còn lại hai đứa đi trên con đường “danh vọng” ấy. Kể từ những ngày đó, Hạ cũng dần thấy mình cô đơn hẳn. Dẫu...

Tôi sợ những dòng tin nhắn chúc ngủ ngon...

Điện thoại lại rung lên báo hiệu tin nhắn đến. Là tin nhắn chúc ngủ ngon của một ai đó. Chiếc điện thoại lìa khỏi tay của tôi nhanh chóng. Đã lâu lắm rồi kể từ ngày anh bắt đầu im lặng với tôi.  Học cách quên anh một cách khó khăn qua từng ngày. Không nhớ tôi đã từng nhắn gì, nhưng những tin nhắn của anh tôi vẫn còn nhớ như in. Chẳng thể nào làm sao quên được. Những tin nhăn chúc ngủ ngon chưa bao giờ tôi thấy ám ảnh đến thế. Tôi sợ bản thân tôi sẽ chẳng còn đủ sức và tâm trạng để làm việc gì. Có những ngày, khi đang ngập trong đống bài vở, hình ảnh anh vẫn cứ xuất hiện như chưa từng có sự chia ly nào. Dường như nỗi nhớ với bất kì một ai là điều khó lòng xóa nhòa được. Nó vẫn hiện hữu ở tâm trí dù bạn có muốn hay không. Hoặc dù cho bạn có cố gắng làm mọi cách, ăn thật nhiều, ngủ thật nhiều, thì nó cũng sẽ chai lì bám lấy tâm trí bạn không rời. Tôi đã thử đâm đầu vào công việc toàn thời gian. Đến cả thời gian ngủ cũng chẳng có nhiều, nhưng hình như càng cố gắng trốn tránh, nỗi nhớ ...

Lê ki ma và chiếc vé về tuổi thơ

Hình ảnh
Năm nó 10 tuổi, nhà có một cây lê ki ma, thường gọi là ô ma. Mùa ô ma chín, chiều nào, góc nhà nó cũng đầy ắp tiếng cười đùa của chị em nó và anh Minh hàng xóm. Những trái ô ma chín rụng đầy góc sân được tụi nhỏ thi nhau ném vào đầu, vào người rồi cười ré lên. Trời mưa thì núp trong mái chòi trước sân ném, trời hửng nắng lại chạy ù ra ném tiếp. Trái ô ma chín thơm phức, vỏ mềm, chỉ cần tách ra, cắn một miếng ngọt tựa trời xanh rớt xuống đầu lưỡi. Chiều chiều mẹ lại cắp nón đi xem ô ma nào còn xanh đem giấu vào hũ chờ ngày chín... Mãi đến tận 10 năm sau, nó mới lại được nếm lại cái vị ngọt trời xanh ấy trong một lần tình cờ được anh bạn mời ăn. Và chẳng biết vô tình hay hữu ý, khoảng trời ký ức của ô ma trong nó lại hiện lên như mới hôm qua... "Biết trái này là trái gì không?" - Anh bạn hỏi nó, vẻ thách thức. "Trái gì mà tròn tròn vàng vàng, trông quen quen ấy nhỉ? Trái này là trái gì vậy anh?" - Nó ngây ngô hỏi. "Đây là lê ki ma, người miền Trung hay gọi l...

Chịu khổ ít, thành tựu ít

"Chịu khố ít, thành tựu ít chịu khổ nhiều, thành tựu nhiều. Trước đây, tôi thấy mọi thứ quá khổ sở, nhưng giờ quay đầu nhìn lại tôi phải cảm ơn quãng thời gian ấy đã rèn giũa tôi: "Đời này ai cũng phải chịu một lượng khổ nhất định, giờ chịu hết rồi thì sau này sẽ được hưởng phúc". Khổ cực ngày còn trẻ không tính là khổ cực, khổ cực khi về già mới thực là khổ cực" -Bạn đắt giá bao nhiêu-Vãn Tình