Bài đăng

Tôi từng rất sợ...

Đó là một ngày sau cơn mưa bão. Ngày ấy tôi 10 tuổi. Ba đang ở trên nóc nhà sửa sang lại mái tôn đang bị dột. Ba gọi tên tôi, bảo: "Mang cái búa lên nóc nhà cho ba cái con gái!". Tôi cầm chiếc búa, hí hửng chạy ra. Nhưng, khi nhìn thấy chiếc thang cao gần 5 mét phía trước, tôi bỗng chững lại. Một nỗi sợ vô hình xấm lấn tâm hồn tôi. Tôi cứ đứng ngây ra đó 5 phút. Ba gọi lớn, bảo tôi mau đưa cho ba. "Ba ơi, con không lên được ba ơi... Con sợ..." ********************************** Năm tôi học lớp 3. Má đi họp phụ huynh cho tôi. Trong bữa cơm, bà than vãn: "Cô giáo bảo bé nhà mình ít nói, khờ khờ sao ý ông à... Tui buồn ghê...". Khi ấy, một đứa nhóc chưa biết nghĩ như tôi, đã cố gắng và miếng cơm vào miệng, như nuốt đi nỗi buồn vô cớ. ****** Năm lớp 4. Học bạ của tôi vẫn là học sinh giỏi. Nhưng, thêm vào vài chữ, làm những bữa cơm của tôi chưa bao giờ vui vẻ: "Hiền, ít nói". Năm lớp 5 cũng thế. Vẫn hiền, vẫn ít nói. Năm lớp 6. Có tiến bộ. Học l...

Ổn chứ Cỏ?

"Tuần vừa rồi mọi chuyện tiến triển thế nào em?". Nghe xong câu hỏi của anh mà nó xót xa quá chừng? Biết trả lời thế nào đây? Không biết nên nói thật hay nói dối đây. Nó đành nói thật. Nhưng chỉ là một nửa sự thật, còn lại, nó giữ cho riêng mình một chút. Tuần vừa qua của nó bắt đầu từ 6h sáng. Nó cần dậy sớm để gọi điện thoại cho sếp xin nghỉ làm để đi làm thủ tục hồ sơ cho bé em chuẩn bị vào Đại học. Đêm hôm trước, nó không ngủ. Trằn trọc mãi tới sáng. Vì lo lắng, sợ rằng sẽ không làm được thủ tục hồ sơ cho bé em. Vì em nó đang ở quê, mà người ta sẽ không cho một người chị như nó làm hộ. Thế nhưng, nó vẫn sẽ quyết tâm làm. Nó thức cả đêm, chỉ để suy nghĩ đủ các tình huống mà cô giáo vụ sẽ làm khó nó, và đưa ra giải pháp, cách nói chuyện thuyết phục cô để cô bằng lòng cho nó làm giấy cho bé em. Dù có phải khóc lóc, van xin hay quỳ lạy cô, nó cũng bất chấp tất cả. Vì thế, nó cảm thấy đêm đó sao mà dài thăm thẳm. Rồi trời cũng sáng. Nó bật dậy ngay. Không cần một cái đồng hồ ...

Thực ra, hôm nay cũng hạnh phúc mà

Hôm nay là thứ bảy. Như mọi thứ bảy khác trong tháng trước, thứ bảy này mình vẫn ở nhà hoàn thành bản thảo. Nhiều lúc mình cũng hay tự ép bản thân phải làm việc vì cái tật ngủ nhiều, lười biếng của mình. Như dạo này, mình khá lười biếng. Có một số lý do mình tự nghĩ ra như sức khỏe yếu (có thể là mình đau thật), mất điện thoại nên buồn nguyên ngày chả viết được gì (thật ra mất rồi có lấy lại được đâu), buồn ngủ (ngày nào cũng ngủ như heo mà), nên mình cứ hẹn ngày này đến ngày kia. Cuối cùng, bạn mình viết gần xong còn mình cứ rề rề. Đến hôm nay thì mình nghĩ chắc không thể cứ rề rà được nữa. Nhưng mà cái con người lười biếng trong mình lại trỗi dậy rồi, nó làm cho mình nằm ngủ hết 3 tiếng trên chiếc giường mà chỉ cách đây vài tuần, mình đã chẳng thể chợp mặt được. Thế là không còn cách nào khác, mình quyết định vác lap ra phòng tự học ngồi gõ. Mình gõ cũng được vài trăm chữ rồi, tiến độ vậy chắc cũng ổn nhỉ? Nếu như chiều nay, tối nay nữa, tập trung có thể sẽ tiếp tục hoàn thành thêm ...

Đó cũng là khi ta lạc mất nhau rồi

"Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp Khi thanh âm cũng bất lực như lời" (Khúc mùa thua - Hồng Thanh Quang) Tôi biết chuyện của cô một cách tình cờ. Mẹ cô là bạn thân của dì tôi, vẫn còn thảng thốt khi kể lại chuyện cô con gái 19 tuổi vừa được cứu sống sau khi cắt cổ tay tự tử vì thất tình. Mối tình kéo dài từ năm lớp mười cho đến khi cô vào Đại học. Trước khi đi du học, bạn trai cô hứa hẹn rất nhiều, kể cả chuyện sẽ kiếm học bổng để đưa cô theo... Nhưng chưa đầy một năm, anh đã công khai sống chung với cô gái khác bên xứ người, và đề nghị chia tay cô qua email. Mẹ cô tìm cách an ủi: " Nó như vậy là không xứng với con, tiếc làm gì". Cô chỉ cười lớn: " Có gì đâu! Ba đồng một mớ đàn ông mà mẹ, con không quan tâm đến ảnh nữa". Vậy nên bà cứ đinh ninh là cô đã nguôi ngoai rồi. Ai ngờ cô "nói một đằng làm một nẻo", lòng vẫn ấp ủ thương nhớ, căm hận, đến nỗi cắt cổ tay. May mà gia đình đưa đến bệnh viện kịp thời. Mẹ cô chảy nước mắt khi tâm sự: ...

Ừ, thôi mệt thì nghỉ xíu vậy

Mình thấy khó chịu quá đi, cơ thể không vui vẻ chút xíu nào hết. Đau bụng, khó chịu ở cổ, đau đầu, mệt mỏi. Mỏi lưng, mỏi cổ nhưng cái ghế nó không có chỗ ngả lưng. Mệt mỏi quá. huhuhuuuuuuuuuuuuu Huhu, nhưng cố lên Thảo ơi cố lên, cố lên tiến lên đi, cố gắng viết đi, cố găng viết được không, cố gắng viết đi chời ơi, vì còn 9 chương nữa thôi, 9 chương nữa là xong, à không đang đến chương 10. Chương 10 rồi mình chỉ còn 5 chương nữa. Nếu cố gắng tiếp tục, biết đâu ngày mai sẽ xong thì sao? Nếu cố gắng tiếp tục, biết đâu mọi thứ sẽ tuyệt vời hơn? Nếu cố gắng tiếp tục, biết đâu mọi chuyện sẽ khá hơn? Thôi, bước tiếp thôi nào.

"Tao chỉ muốn tim một người để trò chuyện"

"Tao chỉ muốn tìm một người trò chuyện" Nhỏ nói với bé bạn của  mình như thế. Ừ, có thể là vậy thật. Vì sợ cô đơn hay vì lý do gì nhỉ? Có thể cả hai cũng có thể là không phải cả hai. Nhỏ từng rất sợ cô đơn. Cô đơn khi mỗi lần mở hộp thoại messenger ra thì chẳng thấy một tin nhắn nào, mở điện thoại ra thì toàn tin nhắn tổng đài. Vì vậy, nhỏ chọn yêu đại một người. Bây giờ nghĩ lại chắc ai cũng bảo nó ngu ngốc, nhưng thời điểm đó đối với nó, hành động yêu đại một người không hề sai. Bởi chỉ đơn giản là thời điểm đó nó cần một người để trò chuyện và trò chuyện thế thôi. Còn nếu như không được đáp lại thì chia tay thôi. Nhưng rồi, chia tay thật. Lý do vì hai người không hiểu nhau, không lắng nghe hay vì không có thời gian dành cho nhau? Nhỏ không biết hết tất cả. Chỉ là nó nhận ra rằng, trước khi quen ai đó, hãy tự học cách vượt qua nỗi cô đơn trong lòng và không quá mong đợi vào người khác sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng mình. Nhỏ đã từng trải qua khoảng thời gian trống vắ...

Má ơi, con muốn về nhà

Đau đầu quá. Mình không viết nữa, thật sự không muốn viết nhưng phải ráng chớ. Không viết trễ quá rồi. Mình mệt quá và nằm ngủ dưới sàn. Mình muốn về nhà. Mình đã cố gắng hết sức rồi Mình không muốn ở đây nữa Mình muốn về nhà Mình đau đầu quá Mình muốn được ở nhà Nếu như ở nhà, má sẽ bắt gió cho mình Má ơi Má ơi Má ơi Con muốn về nhà quá, huhuhuhuhuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu