Bài đăng

Thôi, lại yêu vậy

Có rất nhiều lần, mình tự hỏi, nếu có thêm một người xuất hiện trong thế giới của mình, có vui không? Và mình hay tự lấy những trải nghiệm quá khứ và gán ghép chúng vào khoảnh khắc đó. Nỗi lo sợ rằng sẽ lại bị bỏ rơi thêm một lần nữa, nỗi lo sợ lại cô đơn trong một mối quan hệ hay sự tranh cãi mâu thuân về một vấn đề nào đó khiến mình nhanh chóng xua tan ý nghĩa đó. Dù cho, có một vài cơ hội để mình có thể gặp, trò chuyện với nhiều chàng trai khác. Bất cứ chàng trai nào đến với mình, mình cũng sẽ bộc lộ tất cả điểm xấu nhất của bản thân. Lười biếng, hay than thở, ăn nói thô lỗ, nóng giận, bực bội vô cớ,... để họ có thể thấy rằng mình không phải là một đối tượng thích hợp với họ đâu, nên làm ơn, tránh xa tôi ra. Mà đúng thật là mình có những tật xấu đó thật, cũng chẳng biết làm sao để có thể thay đổi. Nói đúng ra là, mình biết cách để giảm bớt chứ? Lười biếng thì chỉ có cách là tìm công việc mình thích và làm việc trong khoảng thời gian nhỏ theo từng chặng kế hoạch, bắt đầu tự hỏi lý d...

Ê, hình như t đã biết crush một người là như nào rồi mày à

Nhã hỏi tôi, mày ơi, tao đang crush một thằng kia, mà tao không biết nó có crush tao không? Mà ngày nào tao cũng ngồi học quân sự bên cạnh nó cả mày ạ... Giờ tao phải làm sao đây...". Trời ơi, một đứa chẳng bao giờ thèm crush ai như tôi lại phải quân sư quạt mo cho cái con nhỏ bạn cứ vài đợt lại crush một anh thế này. Thôi thì tôi cũng chỉ khuyên nó là nếu như mày thích thằng đó, thì cứ lựa dịp mà nói ra với nó đi, chứ sao cứ phải cố gắng để chịu đựng cảm giác mệt mỏi này làm cái gì chớ?, Cứ tiến tới đại đi". Nó từ chối ngay, bảo chuyện đó đối với nó thật sự vô cùng khó. Ngay cả nói chuyện với crush nó còn chả dám, huống hồ gì là nói thích thằng đó. hu Ngày đó, tôi chẳng biết cảm giác crush một người là như nào, chỉ biết là nói chung nó chẳng vui vẻ gì. Cứ thấy người mình thích lảng vảng xung quanh mà chẳng thể đến cạnh họ, mệt đầu, mệt óc mệt người lắm chứ. Mà biết làm sao đây? Tôi chỉ biết khuyên nhỏ, nếu mày thấy thích cứ thổ lộ đi, biết đâu thằng đó thích mày thì sao. Ho...

Vì yếu đuối nên càng phải học cách trưởng thành

Vì yếu đuối nên càng phải học cách trưởng thành "Con người sẽ trưởng thành ba lần. Lần đầu là khi nhận ra mình không phải trung tâm thế giới. Lần thứ hai là khi phát hiện ra dù cố gắng đến đâu vẫn có những việc cảm thấy thật bất lực. Lần thứ ba là khi biết rõ có những việc bản thân không thể làm được nhưng vẫn cố gắng tranh đấu đến cùng" Con người chính là nhờ thế giới thực dụng này mà trưởng thành tươi đẹp, xuất chúng như thế. Nếu không được trui rèn, tôi luyện trong dao mài từng nhát chúng ta đều biết rằng sẽ không có kim cương xuất hiện mà cắt kim cương. Không thể phủ nhận có rất nhiều người sinh ra đã ngậm thìa vàng là quý công tử, tiểu thư của gia đình giàu có. Nhưng đó có phải là lí do để chúng ta ngừng cố gắng? Với tư cách là một chú rùa nhỏ có thể sẽ thua thỏ ở trên vạch xuất phát của số phận nhưng phải thắng ở nghị lực vươn lên, phải dẫn đầu trong những chú rùa khác. Mễ Mông đã từng là "nữ hoàng càn quấy" chỉ cần viết xong một bài văn đã thấy mình thật c...

Mình nhớ nhà quá chừng rồi

Hôm nay là một ngày không vui vẻ gì với mình, có biết bao chuyện rắc rối xảy ra, mình vẫn gắng gượng vượt qua mọi thứ. Chiều nay, mệt quá, mình ngủ quên ở phòng tự học, mình nằm mơ thấy mình đi xe về nhà. Mình gặp bà nội, gặp em gái, mẹ, ba và những anh chị em trong bà con, láng giềng. Cảm giác ấy thật hạnh phúc vô cùng. Khi được cùng họ nấu nướng, được lắng nghe họ gọi với cái tên quen thuộc, "Bủm ơi...". Ôi, hạnh phúc quá. Trong mơ, mình cảm thấy cư y như thật vậy đó. Nhưng khi bác bảo vệ vào, bác đi lại gần chỗ cái bàn mình đang ngủ, mình bật dậy sảng hồn, "Ngủ thì cứ ngủ đi nhưng nhớ coi điện thoại laptop cẩn thận nha con", bác nói mình. Thật vui vì bác không la mình, nhưng thật buồn, vì tất cả những gì mình đã trải qua chỉ là một giấc mơ. Hóa ra nội mất là sự thật ư, trước giờ, mình chưa bao giờ nghĩ nội đã mất. Thật sự nỗi đau ấy đến bây giờ vẫn khiến mình không thể nguôi ngoai, và mình có thể bật khóc bất cứ lúc nào khi nghĩ đến điều này. Nếu như lúc trước m...

Hình như mình đang buồn...

Hình ảnh
Hôm nay cũng như mọi ngày, mình vẫn làm việc, chiều chủ nhật lại mưa. Hình như Sài Gòn chưa bao giờ đủ nắng nhỉ? Mình chẳng biết, từ khi vào đây, chưa có ngày nào mình cảm nhận đủ cái sự ấm áp, cháy bóng của Sài Gòn. Hoặc nếu có cũng chỉ lưng chừng rồi lại ẩm ướt thôi.  Sự thực thì, mình vẫn luôn cố gắng giữ cho tinh thần vui vẻ nhất có thể, bởi vì mình biết, công việc đang làm, nếu không vui, sẽ chẳng thể nào làm nổi. Bởi thời gian gần đây, mình đang nhận một project khá khó. Cảm giác khi viết cuốn sách này, cứ y như là bước vào một thế giới mới lạ, nơi đó mình không hề biết cánh cửa nào để bước ra, cũng không ai hướng dẫn, chỉ vẽ cho mình nhiều, chỉ có bản thân bước đi. Khó là thế, nhưng mình chẳng dám than thở với ai, bởi mình biết dù có than thở, cũng chẳng ai có thể giúp mình vượt qua tao đoạn này. Mình chỉ biết hỏi các chị làm thế nào để viết, tài liệu ở đâu, có cuốn sách nào tương tự rồi dựa vào đó và triển khai.  Có những lúc, mình ước gì có ai đó cho mình tựa và...

Hạnh phúc

Hình ảnh
Bạn đừng chờ đợi cuộc đời trở nên dễ chịu hơn. Bạn hãy chọn cách để sống hạnh phúc trước đã. Tôi nhớ mình đã từng chờ cho cuộc sống được dễ dàng hơn. Tôi đã tự nhủ, "Khi mình được bớt đi các vấn đề phải đương đầu thì mình sẽ hạnh phúc!" Rồi tôi để ý thấy một điều đáng ngạc nhiên. Những người hạnh phúc nhất mà tôi biết đều có nhiều chuyện phải đương đầu hơn tôi. Có lẽ bạn cũng từng thấy tương tự như tôi - những người thủ đắc được nhiều nhất từ cuộc đời thường có một đời sống khó khăn. Họ mất những người thân yêu, bị phá sản, mắc những chứng bệnh nghiêm trọng và như vậy - chính họ mới thực sự gặp những vấn đề lớn. Nhưng họ hạnh phúc, vì vào một lúc nào đó họ quyết định cách duy nhất để sống nổi là phải sống "hạnh phúc". Hạnh phúc không phải là một cái gì tự xảy đến với ta, như một "tai nạn" chẳng hạn. Đó là cái mà ta chọn. Mới gần đây tôi có một buổi trò chuyện trò với một phụ nữ tên là Rena trên radio Clevand. Bà Rena nói, "Tôi vừa mới ly dị...

Muốn thoải mái dài hạn thì hãy bắt tay làm việc ngay

Người lười ngỡ tưởng sự biếng nhác sẽ mang lại cho họ được sự nhàn rỗi, may mắn hơn những người bình thường khác. Nhưng, thực ra, họ đã lầm. Lười biếng khiến họ còn cảm thấy khổ sở hơn, phải chạy tăng tốc hết sức mình, phải cố gắng gấp 5, gấp 10 lần mới đuổi kịp người khác. Bạn thấy đấy, lười biếng chỉ cho bạn sự sung sướng "ngắn hạn". Muốn thoải mái "dài hạn", hãy bắt tay làm việc ngay từ bây giờ. Cậu ngồi ngủ gật suốt trên đường đi mặc cho người cha lầm lũi đánh tren trên con đường gồ ghề sỏi đá. Đang đi người cha bỗng nhìn thấy trên đường có một chiếc móng sắt bịt chân ngựa ai đó đánh rơi. Người cha lay Kumar dậy và bảo hãy nhảy xuống nhặt chiếc móng kia lên, mang ra chợ bán nhưng Kumar mặc dù nghe thấy nhưng lười biếng cứ ngồi im giả vờ ngủ gật. Người cha lay cậu con trai lần nữa, nhớ ra Kumar rất thích ăn quả anh đào, ông nói: "Nhảy xuống nhặt đi con, tới chợ cha bán nó đi rồi mua quả anh đào cho con ăn" nhưng cậu bé Kumar vẫn không nhúc nhích, mắt ...