Bài đăng

Vì yếu đuối nên càng phải học cách trưởng thành

Vì yếu đuối nên càng phải học cách trưởng thành "Con người sẽ trưởng thành ba lần. Lần đầu là khi nhận ra mình không phải trung tâm thế giới. Lần thứ hai là khi phát hiện ra dù cố gắng đến đâu vẫn có những việc cảm thấy thật bất lực. Lần thứ ba là khi biết rõ có những việc bản thân không thể làm được nhưng vẫn cố gắng tranh đấu đến cùng" Con người chính là nhờ thế giới thực dụng này mà trưởng thành tươi đẹp, xuất chúng như thế. Nếu không được trui rèn, tôi luyện trong dao mài từng nhát chúng ta đều biết rằng sẽ không có kim cương xuất hiện mà cắt kim cương. Không thể phủ nhận có rất nhiều người sinh ra đã ngậm thìa vàng là quý công tử, tiểu thư của gia đình giàu có. Nhưng đó có phải là lí do để chúng ta ngừng cố gắng? Với tư cách là một chú rùa nhỏ có thể sẽ thua thỏ ở trên vạch xuất phát của số phận nhưng phải thắng ở nghị lực vươn lên, phải dẫn đầu trong những chú rùa khác. Mễ Mông đã từng là "nữ hoàng càn quấy" chỉ cần viết xong một bài văn đã thấy mình thật c...

Mình nhớ nhà quá chừng rồi

Hôm nay là một ngày không vui vẻ gì với mình, có biết bao chuyện rắc rối xảy ra, mình vẫn gắng gượng vượt qua mọi thứ. Chiều nay, mệt quá, mình ngủ quên ở phòng tự học, mình nằm mơ thấy mình đi xe về nhà. Mình gặp bà nội, gặp em gái, mẹ, ba và những anh chị em trong bà con, láng giềng. Cảm giác ấy thật hạnh phúc vô cùng. Khi được cùng họ nấu nướng, được lắng nghe họ gọi với cái tên quen thuộc, "Bủm ơi...". Ôi, hạnh phúc quá. Trong mơ, mình cảm thấy cư y như thật vậy đó. Nhưng khi bác bảo vệ vào, bác đi lại gần chỗ cái bàn mình đang ngủ, mình bật dậy sảng hồn, "Ngủ thì cứ ngủ đi nhưng nhớ coi điện thoại laptop cẩn thận nha con", bác nói mình. Thật vui vì bác không la mình, nhưng thật buồn, vì tất cả những gì mình đã trải qua chỉ là một giấc mơ. Hóa ra nội mất là sự thật ư, trước giờ, mình chưa bao giờ nghĩ nội đã mất. Thật sự nỗi đau ấy đến bây giờ vẫn khiến mình không thể nguôi ngoai, và mình có thể bật khóc bất cứ lúc nào khi nghĩ đến điều này. Nếu như lúc trước m...

Hình như mình đang buồn...

Hình ảnh
Hôm nay cũng như mọi ngày, mình vẫn làm việc, chiều chủ nhật lại mưa. Hình như Sài Gòn chưa bao giờ đủ nắng nhỉ? Mình chẳng biết, từ khi vào đây, chưa có ngày nào mình cảm nhận đủ cái sự ấm áp, cháy bóng của Sài Gòn. Hoặc nếu có cũng chỉ lưng chừng rồi lại ẩm ướt thôi.  Sự thực thì, mình vẫn luôn cố gắng giữ cho tinh thần vui vẻ nhất có thể, bởi vì mình biết, công việc đang làm, nếu không vui, sẽ chẳng thể nào làm nổi. Bởi thời gian gần đây, mình đang nhận một project khá khó. Cảm giác khi viết cuốn sách này, cứ y như là bước vào một thế giới mới lạ, nơi đó mình không hề biết cánh cửa nào để bước ra, cũng không ai hướng dẫn, chỉ vẽ cho mình nhiều, chỉ có bản thân bước đi. Khó là thế, nhưng mình chẳng dám than thở với ai, bởi mình biết dù có than thở, cũng chẳng ai có thể giúp mình vượt qua tao đoạn này. Mình chỉ biết hỏi các chị làm thế nào để viết, tài liệu ở đâu, có cuốn sách nào tương tự rồi dựa vào đó và triển khai.  Có những lúc, mình ước gì có ai đó cho mình tựa và...

Hạnh phúc

Hình ảnh
Bạn đừng chờ đợi cuộc đời trở nên dễ chịu hơn. Bạn hãy chọn cách để sống hạnh phúc trước đã. Tôi nhớ mình đã từng chờ cho cuộc sống được dễ dàng hơn. Tôi đã tự nhủ, "Khi mình được bớt đi các vấn đề phải đương đầu thì mình sẽ hạnh phúc!" Rồi tôi để ý thấy một điều đáng ngạc nhiên. Những người hạnh phúc nhất mà tôi biết đều có nhiều chuyện phải đương đầu hơn tôi. Có lẽ bạn cũng từng thấy tương tự như tôi - những người thủ đắc được nhiều nhất từ cuộc đời thường có một đời sống khó khăn. Họ mất những người thân yêu, bị phá sản, mắc những chứng bệnh nghiêm trọng và như vậy - chính họ mới thực sự gặp những vấn đề lớn. Nhưng họ hạnh phúc, vì vào một lúc nào đó họ quyết định cách duy nhất để sống nổi là phải sống "hạnh phúc". Hạnh phúc không phải là một cái gì tự xảy đến với ta, như một "tai nạn" chẳng hạn. Đó là cái mà ta chọn. Mới gần đây tôi có một buổi trò chuyện trò với một phụ nữ tên là Rena trên radio Clevand. Bà Rena nói, "Tôi vừa mới ly dị...

Muốn thoải mái dài hạn thì hãy bắt tay làm việc ngay

Người lười ngỡ tưởng sự biếng nhác sẽ mang lại cho họ được sự nhàn rỗi, may mắn hơn những người bình thường khác. Nhưng, thực ra, họ đã lầm. Lười biếng khiến họ còn cảm thấy khổ sở hơn, phải chạy tăng tốc hết sức mình, phải cố gắng gấp 5, gấp 10 lần mới đuổi kịp người khác. Bạn thấy đấy, lười biếng chỉ cho bạn sự sung sướng "ngắn hạn". Muốn thoải mái "dài hạn", hãy bắt tay làm việc ngay từ bây giờ. Cậu ngồi ngủ gật suốt trên đường đi mặc cho người cha lầm lũi đánh tren trên con đường gồ ghề sỏi đá. Đang đi người cha bỗng nhìn thấy trên đường có một chiếc móng sắt bịt chân ngựa ai đó đánh rơi. Người cha lay Kumar dậy và bảo hãy nhảy xuống nhặt chiếc móng kia lên, mang ra chợ bán nhưng Kumar mặc dù nghe thấy nhưng lười biếng cứ ngồi im giả vờ ngủ gật. Người cha lay cậu con trai lần nữa, nhớ ra Kumar rất thích ăn quả anh đào, ông nói: "Nhảy xuống nhặt đi con, tới chợ cha bán nó đi rồi mua quả anh đào cho con ăn" nhưng cậu bé Kumar vẫn không nhúc nhích, mắt ...

Ta đã cố chạy trốn

Cảm giác đơn độc kinh khủng đến độ, đôi lúc ta mặc kệ bản thân đơn độc một các tự nhiên, không phải gồng mình tập nói cười nữa. Mọi người chung quanh nào có hiểu, và dần dà, ta cũng mệt mỏi với việc cho họ thấy, mình đã đau đớn và cô đơn đến nhường nào. Tôi đã phải chật vật với tất cả kịch bản cho cuộc sống của mình sau khi đi qua nỗi đau với tư cách là một người vợ, người mẹ chằng chịt những tổn thương. Không một lịch trình hay quy tắc nào có thể tuân theo cả. Cứ cưỡi lên ngon sóng, và chờ lúc nước lặng để nghỉ ngơi trong chốc lát. Bao người đã hỏi tôi, một quả phụ tái hôn, rằng: "Sao chị có thể tìm lại tình yêu như thế? Bao người đã hỏi tôi rằng, chị hẹn hò ra sao, hẹn hò với ai và khi nào thì hẹn hò. Đôi lúc tôi phì cười khi bảo liệu tôi có bí quyết nào trong tình yêu sau khi đi qua những thương tổn hay không? Cũng như bao điều trong cuộc sống thôi, ta luôn muốn những câu trả lời nhanh và dễ dàng cho những câu hỏi chưa bao giờ là dễ dàng. Tư tưởng khi mà một người đã mất đi,...

Chuyện thực tập_Kỳ 2: Đúng giờ hay muốn ăn chửi?

Hồi mới thực tập, tôi vẫn còn khá ngơ ngáo và không biết rằng đúng giờ là một trong những nguyên tắc quan trọng hàng đầu mà tôi cần phải có, nếu muốn có một kỳ thực tập "không sóng gió".  Đúng giờ trong các buổi họp là cách xây dựng hình ảnh bản thân Thứ hai đầu tuần, công ty tôi thường tổ chức buổi họp báo cáo công việc và đào tạo những kỹ năng cho các nhân viên. Tất cả các nhân viên trong công ty đều phải có mặt 8h. Vậy mà, ngày đó, tôi lại ngủ quên đến tận 8h sáng. Lò mò vệ sinh cá nhân, mặc quần áo và bắt xe buýt đến nơi thì đã 9h. Trễ 1 tiếng đồng hồ. Tôi không dám bước vào bằng cửa chính vì kiểu gì sếp cũng sẽ la một trận. Nhưng tôi không ngờ, nếu tôi bước qua cửa khác để qua thì kết quả cũng chẳng khấm khá hơn. Giữa muôn ngàn ánh mắt của hơn 35 anh chị em nhân viên công ty, tôi cứ tự nhiên nhảy hai chân qua cửa sổ nối liền phòng làm việc với phòng họp để đi vào, không hề quan tâm ánh mắt cau có, không hài lòng của sếp và tất thảy các anh chị khác.  Vì quá đông nhân v...