Bài đăng

Kênh lên xu hướng rồi, vui quá đi

 Chiều tan ca, mình thấy nhẹ nhõm ghê. Có những ngày áp lực stress vô cùng, nhưng rồi cũng qua. Hôm nay, mình cảm thấy như mọi sự chịu đựng thêm một chút nữa của mình cuối cùng cũng có vài tín hiệu tốt. Không ngờ là kênh đã có dấu hiệu khởi sắc. Từ lâu, mình chẳng còn tin vào bản thân mình nhiều như trước. Vì những thất bại liên tục nè, rồi cả những lời nói của nhiều người nữa. Mình tự ti lắm luôn. Mà cũng chẳng biết nên làm sao, cứ cố gắng lê lết qua từng ngày. Rồi cũng chẳng mong điều gì hơn. Cuối cùng, kênh cũng lên xu hướng được một lần. Hôm nọ, còn hí hoáy viết trong hội nhóm, than thở này kia với một anh trong hội. Rằng chưa biết làm sao kênh lên xu hướng. Vậy mà, hôm nay, kênh đã lên 1000 fl, rồi video cũng tăng vọt từ 200 view lẹt đẹt lên 140K view. Điều tưởng như chẳng nào có thể được. Vui thật.

Mình hoang mang về nhiều thứ dễ sợ

 Mấy ngày này, mình kiểu lửng lơ và nhức đầu dữ lắm. Kiểu làm xong một ngày thấy mình bị rút hết năng lượng, còn cái xương khô, không có sức để chạy xe về. Phải ngồi ở spa lướt top top tới 7h mình mới lê lết xuống dẫn xe ra. Rồi kẹt xe, rồi tắc đường. Mình cứ lê thê đến quán ăn, rồi ngồi xuống ăn quài, ăn mãi. Mình không biết tại sao nữa, mình cảm thấy mệt dữ lắm luôn rồi. Kiểu như mất phương hướng, vô định mà cũng hổng hiểu tại sao mình lại bị như vậy luôn á trời. Mình có mong gì đâu? Nhưng rồi, những điều cơ bản nhất cũng chẳng có nữa là. Thấy nặng đầu, nặng lưng và cũng nặng óc. Mình tâm sự với nhiều người. Rồi mình chợt nhận ra, họ đều bảo, "Dừng đi". Có lúc, mình cảm thấy không muốn làm tiktok nữa. Mình sợ và ngại. Nhưng mà, chỉ có con đường đó chứ còn con đường gì nữa đâu. Thôi thì, mình đã thất bại và cũng đã bao lần khổ sở rồi á. Cũng chẳng có thành tựu gì giỏi giang, làm thì chẳng đủ nuôi thân, bệnh tình thì nhiều. Dạo này, mình lại bị rong kinh lại nữa. Mình thấy mệ...

Thôi kệ Thảo à, cứ sống là chính mình là được nè

Hồi trước, mình cứ tủi tủi sau mỗi lần có ai đó nói "Con bé nó ngơ ngơ, nó khờ khờ..." Rồi nhiều người bảo mình trẻ con, như con nít. Rồi sao 98 rồi chẳng có chững chạc như cái tuổi... Những lời nói đó vô tình khiến mình lặng im, lặng lẽ, và lặng thầm buồn bã về cái tính cách của chính mình. Mình trở nên bớt cười lại, cũng ít hớn ha hớn hở lại luôn. Không còn kiểu nhây nhây hi hi ha ha đi khắp mọi nơi khám phá, hỏi dò hay làm điều mình muốn nữa.

Bạn đã từng yêu ai đó chưa?

 Cảm giác hạnh phúc khi yêu ai đó thật khó tả hỉ? Mình không nhớ mình đã yêu bao nhiêu người. Nhưng mình không muốn đếm vì nó chỉ khiến mình nhớ về những lần chia tay đau thấu tâm can. Mình nhớ là mình yêu và mình đã rất hạnh phúc khi yêu họ. Nhưng rồi mình nhận ra mình chỉ cần một người để nói chuyện chứ không phải yêu họ. Mình cô đơn. Mình không có ai để nói chuyện. Mình lạnh lẽo giữa thế giới này. Mình cần tìm người để lắng nghe câu chuyện của mình hơn là một người để yêu. Vì vậy mà mình luôn bị coi là trẻ con? Thật trẻ con khi chỉ muốn một người để trò chuyện. Còn người khác, họ khôn ngoan hơn khi họ không cần ai đó để trò chuyện. Họ có sẵn tình yêu và hạnh phúc trong bản thân mình. Mỗi lần xem trên tiktok, mình lại vào xem những diễn viên hay người nổi tiếng có cuộc sống được yêu thương, giàu có. Mình nhìn xem cách họ sống hạnh phúc và viên mãn ra sao? Và mình nghĩ lại bản thân mình. Tại sao mình chẳng có được những hạnh phúc tự bên trong đó. Mình luôn cảm thấy thiếu thốn một ...

Đêm thứ 3 mất ngủ tại Sài Gòn

 Có những quyết định sai lầm phải đánh đổi bằng sức khỏe. Mình cảm thấy rất ân hận. Mai chắc mình mua bia về uống say đến khi nào ngủ quên luôn chứ giờ 4h 28 phút sáng rồi mình vẫn không ngủ được. Cảm giác mất ngủ nó thật sự rất mệt mỏi. Đêm đó, mình nhớ là cái đêm ở sân bay lạnh nhất mà mình cảm nhận được. Mình cũng sợ nữa. Nhưng mình đánh liều đặt khách sạn giữa đêm. Và đặt xe nữa. Vừa đi vừa run sợ. Mình không biết gửi cái số xe cho ai. Vì lúc đó ai cũng ngủ hết rồi. Nếu đêm đó mình gặp chuyện gì, mình sẽ gọi cho ai đây? Không ai cả. Lúc đó mình cảm thấy Sài Gòn lạnh thật. Và mình đã quyết định sẽ về Đà Nẵng. Ở nơi này, 2h sáng không biết gọi cho ai. Và gặp chuyện cũng tới 8h sáng người ta mới thấy mình. Mà tới giờ đó thì chắc cũng chẳng thể cứu được nữa rồi. 6 tiếng từ 2h sáng đến 8h sáng. Nó dài vô tận. Như đêm nay, đêm hôm qua và đêm mai. Những đêm này thật dài và dài. Mình chưa biết sẽ làm thế nào để ngủ. Nhưng mình sẽ cố gắng tìm cách. Mình sẽ uống thuốc ngủ lại. Mình thấy ...

Mình đã gặp lại người bạn đó

 Là một trong những người bạn thuở nhỏ của mình. Cảm giác của mình lúc đó, mình đã nhảy cẩng lên. Và reo lên. Mình cảm thấy hạnh phúc vô cùng khi gặp lại nó. Một đứa bạn mà mình đã chờ đợi rất nhiều năm để gặp. Bây giờ mình đang ngồi một mình trong nhà trọ. Mình sợ ma. Và nói chung là tự dưng mình lại nhớ cái ngày hôm đó, cái ngày mình gặp lại nó. Chỉ có vài phút thôi. Nó lướt qua lướt lại trong tâm khảm của mình. Mình chẳng nói với nó câu nào đàng hoàng. Không hỏi thăm được một câu luôn. Ừ. Nhưng mà mình vẫn theo dõi và cảm thấy an lòng vì những gì nó đã làm được. Cuối cùng nó cũng làm được rồi. Đã rất nhiều năm. Mình đã buồn và khóc. Và cũng hối hận vì mình là người đã khuyên nó đi con đường đó. huhu. Mình thương nó là thật. Tụi mình lớn lên cùng nhau. Và cùng là những người bạn đi qua bao con đường. Dù không cùng nhau nhiều năm, dù chẳng bao giờ gặp nhau, nhưng mình vẫn nhớ nó. Vẫn nhớ. Luôn luôn như vậy. Còn một đứa nữa. "Ê, ta vẫn muốn gặp cái T. một lần nữa". "Nó c...

Mình bắt đầu nấu ăn lại

 Những món đầu tiên, rồi ngày nào cũng nấu. Tự dưng chị đồng nghiệp thấy mình ngày nào cũng nấu cơm mang theo, chị thấy lạ. Nhưng rồi cũng phì cười. Thấy mình đã thay đổi hơn so với trước. Không còn "trời ơi, làm sao mà nấu cơm được chị ơi", "Em không muốn nấu!". Mình cũng từng than với anh người yêu cũ rằng, "mình không thể dậy sớm nấu cơm mang theo đi làm". Và nhiều lý do khác. Nhưng rồi. Tự dưng có một ngày, mình buộc mình phải dậy sớm để nấu cơm mang theo. Mình cảm thấy cơ thể mình những ngày đầu tập làm quen với dậy sớm nó khó khăn vô cùng. Rồi cả việc đi chợ, kiếm nguyên liệu giữa dòng xe cộ kẹt xe kinh hoàng. Mình thấy mệt. Nhưng mà mình cũng ráng cố gắng chứ biết làm sao đây. Thì đấy. Cứ chấp nhận và làm những điều mình có thể làm được. Vì mình nghĩ rằng đó là điều duy nhất để thay đổi cuộc sống hiện tại của mình. Mình thấy mắc cười lắm. Mắc cười là vì mình lười biếng quá trời luôn. Có những ngày mình lười biếng, mình không làm cái gì hết á. Không ...