Đã 2 ngày rồi, mình vẫn còn đang ngâm cứu cái đối thủ nhà hàng. Hôm qua mình làm sai và tới 11h 48 mình mới phát hiện sai nên mình làm lại. Thế là giờ chỉ còn 1 ngày nữa. Bữa nay nộp cho chị sếp thì lại không ok cho xem. Mình cảm thấy khó khăn muôn trùng luôn á. Mệt mỏi kinh khủng. Chẳng biết làm sao mà có thể vượt qua được nữa. Mệt quá chừng đi. Ngày xưa mình cũng khổ như này, nhưng mà mình làm ở văn phòng, ko có ngủ được. Còn ở nhà mình làm một tí ngả lưng ngủ là mấy tiếng sau mình mới dậy. Như hôm qua, mình ngủ quên, thế là tối ngồi làm rị mọ làm. Nhưng mà làm không kịp á. Nói chung là mình cảm thấy mình làm sai và chậm nữa. Mình cảm thấy rất bất lực khi bước vào một địa hạt mà mình chẳng có tí kiến thức nào như thế này. Mà thực ra bình thường mình chẳng có kiến thức gì cả. Cơ bản nhất vẫn không biết thì mình cảm thấy bản thân thiệt là tệ quá đi huhu. Áp lực quá. Tối qua mình nằm mơ thấy Nội. Cảm thấy nhẹ nhõm quá. Hay là mình cứ đi bán hàng như thế thôi. Nhưng mà bây chừ yêu cầu bá...
Mình nhớ hồi đó....thật ra thì... mình ghét nhất là câu này. Vì khi viết hay nói ra tức là hiện tại không còn được thấy và cảm nhận những điều đó nữa. Mà nếu mình cứ truy về hồi ức mãi, mình sẽ lại thấy buồn và đau xót cho hiện tại. Giờ mình không cầu mong điều gì, không kỳ vọng hay khao khát gì nữa. Vì những điều mình muốn nó đều đi ngược lại. Nên giờ mình có thể làm được gì, thì làm thôi á. À nãy mình định kể về những buổi chiều mình và người ta đi bộ trên công viên gần bờ sông. Lúc ấy lòng mình mát rượi, nhẹ tênh lắm. Càng hiểu vì sao thấy giữa những bận rộn nhiều người vẫn chọn cách đi bộ thong dong cùng nhau như thế. Mình thích đi bộ với người ta dọc bờ sông lắm. Gió len lỏi qua tóc mình, xoa xoa khuôn mặt lẫn đôi mắt mệt mỏi buồn ngủ của cả tuần làm việc.... thấy lòng chợt tan ra, mềm và dịu êm như chính làn gió ấy. Không còn những bon chen, áp lực, thấy thảnh thơi lạ.... Mình và họ không có đến được với nhau, và cũng dừng lại ở một khúc quanh rồi, nhưng mỗi lần nhớ lạ...
Chiều hôm nay là thứ bảy, nhà mình đám giỗ tất niên nên mình xin nghỉ. Và chiều nay mình được viết. Lâu lắm rồi, mình mới mở máy tính, được viết và gõ đôi dòng thế này, mình xúc động quá. Trước đây, ngày nào mình cũng viết. Vì đó là công việc, còn hôm nay mình mới được viết nên mình thấy vui lắm. Vui kinh khủng. Thực sự rất hạnh phúc. Và mình muốn viết nhật ký về 3 tháng mình làm bán hàng ở Phố Cổ... Đây là những dòng mình viết vội trên điện thoại... .... Mình cứ đi làm, xong mình về nhà ăn cơm, rồi đi ngủ, đến sáng mai lại đi làm tiếp. Cái vòng lặp như thế đến cuối cuộc đời. Và mình cũng nói với ba mẹ là mình sẽ nghèo khổ và cô độc đến già rồi nên đừng nói mình kết hôn hay kiếm người yêu nữa. Vì mình không biết nấu cơm, không giỏi việc nhà, ngu đần nên mình muốn sống một mình tới già rồi chết đi. Cô độc với mình chẳng còn đáng sợ nữa, đáng sợ là trong túi không có đồng nào mà bệnh thì vẫn chưa khỏi. Mình vẫn còn phải uống thuốc bắc do bị rong kinh. Mình thấy rợn người và ám ảnh m...
Nhận xét
Đăng nhận xét