Mình uống thuốc, nhưng không hết bệnh
Mình thật sự muốn viết những bài tích cực mà giờ mình bệnh quài huhu. Chẳng lẽ bài nào mình cũng viết bệnh như thế này thì không thể được. Thực ra lúc về nhà, cuộc sống của mình cũng thú vị lắm á chứ.
24 giờ, có những ngày mình tưởng chừng như rất hạnh phúc vỡ òa luôn á. Sáng mình nhìn thấy nắng chảy dài trên tán cây, lúc đang đánh răng. Đó là điều hạnh phúc thứ 1.
Rồi mình được ăn món bún má nấu, ăn xong còn được chải chuốt đi làm. Chọn quần áo và chải tóc. Mình đứng trước gương ngún ngỏe mấy lần rồi đi vuốt ve con mèo. Mình mở nhạc nghe hay đọc sách trước quạt rồi mới đi làm.
À, mình dậy từ 5h 30. Đó là điều mình chưa từng làm được trước đây. Ở sài gòn, mình dậy 8h, đi làm 8h 30, có hôm bạn mình gọi mình dậy lúc 8h 15 vì mình ngủ quên.
Về nhà, mình ngủ lúc 8h tối và dậy lúc 5h 30. Y như trong quân đội.
Về nhà, mình được ăn tôm, cua mỗi ngày, và mít trái cây rất nhiều. Đó là điều mình đã ước khi ở Sài Gòn mà không có tiền mua.
Mình chưa đi tắm biển được do mình bệnh thôi, còn lại cuộc sống của mình hiện tại rất hạnh phúc. Mình cũng biết ơn ông Trời đã cho mình về quê và tận hưởng những điều này.
Thế nhưng, có lẽ cuộc đời luôn như thế. Sẽ luôn không trọn vẹn như thế.
Vì sáng nay, ừ, sáng nay....
Ngày hôm nay là ngày thứ 24, tháng 5 2025. Tim mình nó rơi xuống ở đâu đó, mình cũng không rõ nữa, chỉ là mình thấy buồn quá. Mình đã uống thuốc và kiên trì đến hôm nay cũng 24 ngày, nhưng có lẽ số mình năm nay tiếp tục phải chịu đựng căn bệnh này rồi. Mình cũng không biết nên làm gì thêm nữa. Uống thuốc, hay làm gì?
Tất nhiên là phải uống rồi, nhưng mà uống mãi vẫn không hết, thì làm sao?
Mình không biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Cũng chẳng nhớ mình đã làm gì. Chẳng còn điều gì khiến mình cố gắng tiếp tục làm nữa. Mình chỉ thấy nỗi buồn cuốn lấy tâm trí.
Cố lên Thảo ơi. Dù còn chút hy vọng cũng không được gục ngã. Cố lên. Cố lên. Cố lên.
Nhận xét
Đăng nhận xét