Đêm lạnh là lạnh...có một con bé ngồi gõ vu vơ

Không hiểu tại sao mấy nay cứ bị mất ngủ đến sáng và ngủ tới trưa. Cái vòng lặp này nhớ cái thời còn năm hai, năm ba, cày deadline tới sáng rồi quất cần câu đến trưa, làm bạn với anh sting với bò cụm mấy tháng trời. Đợt đó, về nhà giảm được mấy kí lô, vui ơi là vui. Ai xuống kí buồn chứ mình thì không. Bây giờ mình chỉ muốn xuống kí lẹ lẹ để ít bữa về quê ăn bánh tét lên kí lại là vừa.
Hồi chiều mình đang ngồi gõ bài thì hai bé em trong phòng hỏi vụ đan len. Thực tình cảm giác kể với mấy đứa em là chị đã bỏ đan len lâu rồi mà buồn bản thân dã man. Cái con người cái gì cũng thích nhưng mà không có cái gì là đi đến cùng hết cả. Sống vậy ai chơi. Nghĩ lại đi, trên đời này chẳng có ai mà bỏ ngang giữa chừng mà được ca tụng hết trơn hết trọi. Vậy mà, mình cứ thích cái này là nhảy vô xíu rồi nhảy ra. Học vẽ thì học được dăm ba bữa, cũng gác bút. Học võ thì học dăm ba bữa cũng gác quần áo. Học đan cũng dăm ba bữa... Bởi cuộc đời nó cứ dang dở hoài chẳng ra cái sự gì. Bởi lời nói giờ nói ra cũng chẳng tí trọng lượng gì. Vì có làm đéo được gì đâu mà người ta tin tưởng.
Thôi, nghĩ mà buồn. Thôi, dẹp đi, vậy là quá đủ rồi nhé.
 Chiều đang ngồi viết nhưng rồi thèm bánh tráng trộn quá nên chạy xuống mua bịch bánh tráng ăn. Ăn xong tạt qua A19 mua thêm cái móc về đan. Thôi quên mục tiêu mục tiết đi. Mỗi ngày đụng vô cái móc này một tẹo là đủ rồi. Chả cần nhiều đâu.
Vậy rồi ngồi viết mãi đến 10h, thấy cái móc buồn hiu trên giường mới lôi ra, xỏ xỏ rồi đan đan. Mấy đường len đầu vụng về, đôi chỗ bị bứt len, không biết đường mà gỡ, nhưng rồi ráng làm tiếp lại càng thấy thích. Càng tập trung quan sát từng mũi đan len, rồi từng đường len được đan ngay ngắn, tự dưng cảm thấy vui vui lạ.
Hổng hiểu sao ngồi đan đến 11h luôn. Rồi bắt đầu chuyển qua viết tiếp.
Viết xong lúc 10 nhưng rồi không cảm thấy có cảm hứng để sửa. Chỉnh sửa chưa bao giờ là một cuộc chơi dễ dàng với mình. Lúc nào viết một ngày, cũng dành nguyên ngày còn lại để sửa. Nhưng hôm nay, tự dưng muốn thử xem nếu viết trong 1 ngày, một đêm có ổn hông? Cũng thấy hơi căng nên mới mua chai sting về uống, sợ ngủ quên cái trễ deadline nữa.
Sau một hồi đọc đi đọc lại bài mẫu của chị, tự dưng một ý nghĩ điên rồ vụt ra, rồi xóa xóa, chỉnh chỉnh, lộn lên, lộn xuống, dập cái này, bỏ cái kia, đại khái chỉnh sửa câu chữ trên dưới. Làm xong cũng tới 2h 55 sáng. Mà cũng kì, lần đầu tiên làm mà quên để ý thời gian mất tiêu. Hình như lần đầu tiên trải qua cảm giác tỉnh táo vô đối như thế.
Mấy dạo toàn nửa tỉnh nửa ngủ rồi sửa bài, nhớ tuần trước sửa kiểu gì đến lần thứ 4 bài vẫn bị gửi lại.
Tuần trước quả là rầu. Chị lên bảo em bị gì sao dạo này viết càng tệ. Mình chẳng dám nói em bị khùng chị ơi. Mà khùng thiệt chứ phải na. Tự dưng cái file ghi âm ngồi rã băng không lo nghe mà lo gõ ra, rồi không lập dàn ý kĩ càng mà xoắn tay vô viết, đến khi viết xong ra cái mớ lồng bồng, đọc chả hiểu cái gì.
Vậy mà lúc sửa chẳng biết nguyên nhân nên sửa hoài sửa hoài nó vẫn không xong. Làm sai cách là nó ra kết quả sai ngay.
Thôi, phải thử cách khác mới tốt hơn được.
Nhớ ra còn đúng ba ngày nữa cho 3 môn thi, mà chữ trong đầu không có gì. Lại còn xin cô nghỉ học tiếng Anh để học bài, mà chớ có học đâu. Toàn dành thời gian ngủ phân nửa với làm bài phân nửa. Thật sự chưa tìm ra một lý do cho sự học này. Thôi thì, học cho mình chứ cho ai. Học tốt thì thi tốt, ra trường dễ dàng, học dở, không cố gắng, sau này mắc công đóng tiền học lại. Rồi nghĩ lại, nếu thi kì này tốt, về đi ăn cái gì đó ngon ngon tự thưởng cho mấy ngày cày vất vả, phải tốt hơn không?


x

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hi, chào bạn, mình nghỉ ngơi một chút nhé!

Chắc hổng làm marketing nữa đâu huhu mệt quá đi

Mình không mong ước gì nữa